Chương 37: Hoá Ra Từ Đầu Đến Cuối Nàng Chỉ Phí Công Vô Ích

Sau khi ngồi xuống, ngón tay nàng không kìm được run rẩy, cũng chẳng buồn để tâm đến cả bàn hoa lá và nguyên liệu. Ngay cả lời Phẩm Khương cẩn thận hỏi han, nàng cũng không đáp lại.

Bùi Chương rõ ràng biết nàng không đời nào về chùa, vậy mà còn bảo Trọng Phong nói như vậy, khác nào ép nàng phải đến Lương quận.

Y tặng nàng y phục mới, lại nhận bánh hoa nàng gửi, Nguyễn Yểu đã thật sự cứ ngỡ rằng y đối với mình đã có chút khác biệt, nào ngờ ngày hôm sau đã muốn đuổi nàng đi.

Hóa ra từ đầu đến cuối, nàng chỉ phí công vô ích.

Nghĩ đến đây, một cơn lo âu và bất an cuộn trào, như muốn vỡ tung l*иg ngực.

Xuất thân từ Lương quận chẳng qua chỉ là lời nói dối Nguyễn Yểu bịa ra để che giấu thân phận, nhưng chùa Linh Sơn thì nàng quyết không thể quay về.

Nàng cắn chặt môi, đột nhiên đứng dậy.

“Phẩm Khương, lấy cho ta một cây đàn tranh...”

---

Sau khi Yến Chiếu Viên đổi chủ, Bùi Chương đã ra lệnh cho tất cả sĩ tộc từng dự yến tiệc lúc trước phải rời đi.

Nhà họ Thôi đã xảy ra chuyện như vậy, thật ra dù y không nói, đa số mọi người cũng chẳng còn mặt mũi nào ở lại.

Đến nay những người còn lưu lại, ngoài Lục Cửu Tự và Tứ hoàng tử Tiêu Ký, thì có thêm công chúa Đoan Dung.

Công chúa bị trật tay trong đêm binh biến, thân phận nàng ta lại đặc thù, cành vàng lá ngọc, tự nhiên không ai dám hó hé nửa lời.

Vị công chúa này nổi tiếng yêu thích âm nhạc, khi ở Lạc Dương cũng ngày ngày nghe hát ngâm nga, trong phủ còn nuôi không ít kép hát từ Giang Nam đến. Thế nhưng trong vườn, các nhạc công người thì bị thương, người thì đã bị giải tán. Công chúa Đoan Dung lại đang dưỡng thương, thường xuyên buồn bực oán thán, trong vườn không ai là không biết.

Dù nàng và công chúa từng có hiềm khích, nhưng tình thế nay đã khác. Chắc hẳn công chúa cũng đã biết chuyện nàng đỡ kiếm cho Bùi Chương, mối hiềm nghi về phò mã Hà Nghiên lúc trước tự nhiên cũng được hóa giải.

Việc đã đến nước này, không thể ngồi yên chờ chết, chờ bị Bùi Chương đưa đến Lương quận được...

Nguyễn Yểu không để Phẩm Khương đi theo, một mình ôm đàn tranh đến bên ngoài Tạ Huề Phương, nơi ở của công chúa Đoan Dung.

Tiết trời đầu hạ khiến nàng rịn một lớp mồ hôi mỏng, cánh tay cũng mỏi đến mức gần như không nhấc nổi.

Giờ ngọ, trong thủy tạ không một bóng người, có lẽ công chúa đang nghỉ ngơi.

Nguyễn Yểu đành tìm một đình nhỏ bên ngoài, cẩn thận đặt đàn tranh lên bàn đá, rồi mệt mỏi ngồi xuống, cúi đầu nhìn dây đàn thất thần.

Sắt Như từng nói với nàng, nàng ta đã gặp một vị lang quân họ Tạ, cầm theo tranh vẽ lặng lẽ tìm người ở quận Lang Gia.

Sau khi nhà họ Nguyễn xảy ra chuyện, Tạ Ứng Tinh có lẽ vì tìm nàng không được nên đã đến cả những phường nhạc, quán rượu để hỏi thăm, xem ra là ôm một tia hy vọng mong manh không chịu từ bỏ, sợ rằng Nguyễn Yểu đã bị người ta bắt cóc.

Ngày thường nàng cố tình không nghĩ nhiều đến hắn, chỉ vì có nghĩ cũng vô ích, ngược lại còn dễ bị cảm xúc chi phối mà chẳng thay đổi được gì.

Lúc này đây, nàng cũng không biết phải làm sao, trong cơn bất lực chỉ đành vơ bèo gạt tép, lòng không kìm được mà nghĩ về hắn, rồi nhớ đến biết bao kỷ niệm lưu luyến giữa hai người...

Nguyễn Yểu đang nghĩ đến xuất thần, chóp mũi bỗng ngửi thấy một làn hương ngọt ngào, nồng đượm.

Nàng bất giác ngẩng đầu lên, một nữ tử mặc váy vàng, trâm cài vàng, dáng vẻ lười biếng, đang dẫn theo hai tỳ nữ đứng bên ngoài đình nhỏ, ánh mắt từ trên xuống dưới quét qua người nàng.

"Dân nữ ra mắt công chúa." Nguyễn Yểu vội vàng đứng dậy, vô cùng cung kính hành lễ với công chúa Đoan Dung.

"Ngươi làm gì ở đây?"

Công chúa Đoan Dung uể oải ngồi xuống, vươn tay lướt nhẹ trên dây đàn, khóe miệng hơi nhếch lên, đôi mắt hạnh ánh lên vẻ tò mò.