Cơn mưa mùa hạ rả rích suốt đêm, dai dẳng không dứt.
Trong đình viện, cây cối xanh mướt như vừa được gột rửa. Trên những phiến đá xanh đọng lại vũng nước lớn nhỏ, ngay cả ngọn gió thoảng qua cũng mang theo hơi lạnh se sắt.
Tại viện Ngọc Tuyền, Trọng Vân bưng chén thuốc màu nâu sẫm đến trước thư phòng rồi khẽ gõ cửa.
“Công tử.”
Gia phong nhà họ Bùi vốn nghiêm ngặt, phàm là đồ ăn thức uống đều không được phép mang vào thư phòng. Dù đã xa Lạc Dương, quy củ này vẫn không hề thay đổi.
Bùi Chương từ trong thư phòng bước ra. Uống cạn chén thuốc xong, y chỉ súc miệng qua loa rồi đột ngột nghiêng mặt đi, đưa ngón tay lên môi ho khẽ.
“Mấy ngày nay công tử đã lao lực quá độ, vẫn nên nghỉ ngơi nhiều hơn.” Trọng Vân thấp giọng khuyên nhủ.
“Không sao.”
Bùi Chương ho một lúc lâu mới dứt, sắc mặt đã tái nhợt như giấy, đôi môi cũng nhạt màu, nhưng vẻ mặt lại bình thản đến lạ.
Y đang lau tay thì Trọng Phong xách một hộp thức ăn đi tới.
“Công tử, đây là bánh hoa Quý cô nương vừa mới đưa tới.”
Bùi Chương liếc nhìn, trên chiếc giỏ tre vuông vức còn cố tình gài một đóa tường vi, dường như sợ y không nhận ra người tặng là ai.
Trước mắt y chợt hiện lên khung cảnh dưới giàn hoa tử đằng, nàng cười tươi rạng rỡ, chỉ mải mê kể cho y nghe những chuyện không đáng cười, giọng điệu cuối câu kéo dài, vừa mềm mại vừa ngọt ngào.
Trước đây Bùi Chương chưa từng để tâm đến hoa cỏ, vậy mà hai hôm trước tình cờ đi ngang một bụi tường vi, trong đầu lại bất giác vang lên lời nàng nói.
“Công tử đã bao giờ dùng loại điểm tâm này đâu.” Trọng Vân không khỏi lẩm bẩm: “Vị Quý nương tử kia mới rơi xuống nước mà cũng không chịu nghỉ ngơi, cứ như người không có chuyện gì...”
Trọng Phong không đáp, chỉ im lặng đặt hộp thức ăn lên bàn.
“Chẳng lẽ lại vứt đi.”
Sắc mặt Bùi Chương vẫn điềm nhiên, dường như không hề nghe thấy hai người khe khẽ bàn tán.
“Không cần mở, đem xuống đi.”
---
Ngày thứ hai sau khi Nguyễn Yểu gửi bánh hoa đến viện Ngọc Tuyền, Trọng Phong đã mang chiếc hộp rỗng trả lại.
Nàng đang sửa soạn hoa để dùng cho món ăn lần sau, lúc bước ra khỏi phòng, trên tay áo vẫn còn vương vài cánh hoa, mãi đến khi Trọng Phong nhắc nhở mới vội gỡ xuống.
Đối diện với nụ cười tươi của Nguyễn Yểu, Trọng Phong lại có vẻ mặt lưỡng lự, muốn nói lại thôi.
Nàng không khỏi thắc mắc.
“Trọng đại nhân có chuyện gì xin cứ nói thẳng.”
Lúc này hắn mới lên tiếng: “Tháng sau công tử sẽ về Lạc Dương, đoán chừng khi đó vết thương của cô nương cũng đã lành hẳn. Vì vậy, người sai ta qua hỏi ý cô nương, xem cô nương muốn trở về chùa Linh Sơn, hay là đến Lương quận.”
Nghe hắn nói xong, Nguyễn Yểu chớp mạnh mắt, trong đáy mắt đã ngưng tụ một tầng nước trong suốt.
“Xin hỏi Trọng đại nhân, đây có phải là nguyên văn lời của Bùi công tử không?”
Trọng Phong có chút bất đắc dĩ gật đầu.
Chóp mũi nàng nhanh chóng ửng đỏ, lặng thinh không nói một lời.
Chờ Trọng Phong đi rồi, Nguyễn Yểu mới đưa tay lau đi giọt nước mắt chực trào, xoay người trở về phòng.