Lời này cay nghiệt, lại chọc đúng vào chỗ đau của Nguyễn Yểu. Nàng lập tức nắm lấy cổ tay Sắt Như, kéo nàng ta đi ra ngoài.
“Cả cái viên này ai cũng biết ta vì công tử mà đỡ một nhát kiếm, trọng thương mới khỏi, vào miệng ngươi lại thành khổ nhục kế hạ đẳng. Công tử nhân từ, không so đo với ngươi, nhưng ta phải bắt ngươi đến trước mặt Trọng đại nhân nói cho ra lẽ, nhất định phải xin lỗi ta mới được.”
Sắt Như đâu chịu đi, mặt đỏ bừng, ưỡn người lùi về phía sau. Nguyễn Yểu đang kéo nàng ta không buông, một cây trâm trên búi tóc đã bị Sắt Như trong lúc tức giận vô tình làm rơi, mái tóc dài bung ra.
Cơn tức của nàng bùng lên, lập tức cũng đưa tay giật lấy trâm cài của Sắt Như. Hai người vốn đang đứng bên ao, trong lúc tức giận giằng co, Nguyễn Yểu thất thủ đẩy Sắt Như một cái, thân hình nàng ta loạng choạng, chân mất thăng bằng.
Trước khi ngã xuống nước, tay Sắt Như nắm chặt lấy Nguyễn Yểu như kìm sắt không chịu buông, bên tai chỉ nghe “tõm” một tiếng, hai người cùng lúc rơi xuống ao.
Nguyễn Yểu lớn lên ở ven biển, từ nhỏ đã biết bơi, rơi xuống ao cũng không quá hoảng hốt, chỉ hơi lo lắng cho vết thương sau lưng. Sắt Như lại sợ đến hoa dung thất sắc, giãy giụa kịch liệt, chỉ một lát đã sặc mấy ngụm nước.
Rơi xuống nước dù sao cũng là ngoài ý muốn, nàng không thể nhìn Sắt Như chết đuối, bèn vươn tay túm lấy nàng ta rồi cùng bơi vào bờ.
Sắt Như trong lúc hoảng loạn ôm chặt lấy nàng, nói thế nào cũng không chịu buông. Nguyễn Yểu dù sao cũng mới qua cơn trọng thương, đoạn đường bơi ngắn ngủi mà vẫn cảm thấy vô cùng vất vả, gần như bị siết đến không thở nổi.
Đang lúc lòng nóng như lửa đốt, một bóng người cũng nhảy xuống ao, nhanh chóng bơi về phía họ.
Nguyễn Yểu không nhận ra thiếu niên nhảy xuống cứu người, nhưng nàng thật sự đã hết sức, chỉ có thể đẩy Sắt Như cho hắn, rồi tự mình chọn một bụi hoa bên bờ leo lên, trốn vào trong đó.
Thiếu niên kia cho người mang áo choàng rộng đến cho họ khoác vào, lúc này mới lên tiếng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Vừa hỏi xong, đã có người hầu nhanh như chớp chạy lên khoác áo cho hắn. Thiếu niên này trông khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mặc một bộ áo dài màu vàng thu, mày mắt tuấn tú, toàn thân toát ra vẻ quý phái.
Sắt Như quấn chặt áo choàng, người run lên. Nguyễn Yểu hơi do dự một lúc, liền nghe người hầu kia lạnh lùng nói:
“Điện hạ hỏi, ai dám không trả lời?”
Hóa ra là Tứ hoàng tử Tiêu Ký.
Nguyễn Yểu không khỏi liếc nhìn Sắt Như, nàng ta cũng không hẹn mà cùng lúc nhìn lại, trong mắt cả hai đều chứa đầy vẻ cảnh cáo. Thù riêng là chuyện giữa hai người, nhưng nếu làm ầm ĩ trước mặt hoàng tử, tất sẽ không còn tự chủ được, sinh ra chuyện lớn.
Nguyễn Yểu đành phải cúi mắt đáp: “Bẩm Tứ điện hạ, tiểu nữ và Sắt Như cô nương đang nói chuyện bên bờ ao, nhất thời đùa giỡn, mới vô ý ngã xuống nước, may được điện hạ ra tay tương trợ.”
Gương mặt xinh đẹp của Sắt Như bị nước ao làm cho trắng bệch, ngấn lệ gật đầu.
“Vâng... Tiểu nữ đa tạ ơn cứu mạng của điện hạ...”
Tiêu Ký lúc này mới quay mặt nhìn về phía Sắt Như, ánh mắt dừng trên mặt nàng ta, rồi bình tĩnh lại, giọng nói khẽ dịu đi một phần.
“Có bị thương không?”
---
Hai người khoác áo choàng ướt sũng, lại đi vòng về hiên Họa Nguyệt gần nhất để thay xiêm y.
Sau khi những người khác rời đi, Nguyễn Yểu không khỏi oán hận trừng mắt nhìn Sắt Như, nàng ta lập tức cũng như gà chọi trừng lại. Trận ẩu đả này thật không đáng, ngay cả cây trâm hình bướm trên tóc cũng không biết rơi đi đâu mất.
Nguyễn Yểu đang bực bội đưa tay vuốt lêи đỉиɦ đầu, liền nghe Sắt Như bất ngờ nói một câu: “Ngươi có biết, ta và ngươi là đồng hương, cũng đến từ quận Lang Gia.”
Thấy nàng hơi sững người, nhất thời chưa kịp trả lời, Sắt Như ghé sát tai nàng, giọng nói cực nhẹ, cười khẩy: “Nguyễn nương tử... hình như đã có hôn phu rồi nhỉ?”