Đầu hạ, dưới hành lang có giàn hoa tử đằng leo lên cột gỗ, quấn quýt bên hiên, bóng hoa lả lướt. Nguyễn Yểu chạy theo bên cạnh y, vạt áo khẽ lướt qua làm những cánh hoa tím rơi lả tả.
Bùi Chương nhìn về phía nàng, ôn tồn hỏi:
“Còn có việc gì sao?”
“Vậy công tử đã ăn bánh hoa hồng bao giờ chưa?” Nàng ngước mặt hỏi.
Hai người đã hơn một tháng không gặp mặt. Bùi Chương vốn nghĩ Nguyễn Yểu sẽ nước mắt lưng tròng mà oán trách, kể khổ, để dùng vết thương do kiếm gây ra mà đổi lấy sự thương hại của y, giống như cái cách nàng không chịu rời khỏi Yến Chiếu Viên ngày đó.
Bây giờ đến y cũng không khỏi cảm thấy có chút tò mò, chỉ vì người trước mắt trông có vẻ yếu đuối, nhưng thực chất lại không phải vậy.
Bùi Chương đã cho Trọng Phong điều tra thân thế của Nguyễn Yểu, tuy chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng cũng biết được vài chuyện khiến người ta phải bất ngờ.
“Chưa từng ăn.” Bùi Chương nghĩ ngợi, rồi trả lời.
“Vậy để ta hái lại, làm xong sẽ mang đến cho công tử. Đến lúc đó công tử nếm thử, được không?”
Nguyễn Yểu cong cong mi mắt, trong mắt sóng sánh ánh nước, chiếc trâm hình bướm trên tóc cũng theo đó mà khẽ rung động.
“Hoa hồng có thể làm mứt hoa, nước hoa hồng, hồi nhỏ ta thích nhất là nước hoa hồng, chỉ là thứ đó quý hiếm khó tìm, còn vì thế mà bị mẫu thân mắng...” Nguyễn Yểu lại lí nhí kể vài chuyện của mình.
Bùi Chương lơ đãng lắng nghe, ánh mắt vô tình lướt qua vạt váy bị sương sớm làm ướt của nàng, hơi khựng lại, gần như trong nháy mắt liền nhớ đến cơn mưa xuân dầm dề ở chùa Linh Sơn, và cả cuốn sách khiến người ta khó chịu kia.
Y mím môi, rồi im lặng dời mắt đi.
Sau khi hai người tách ra, Trọng Phong đuổi theo, gọi Nguyễn Yểu lại, đưa cho nàng một chiếc cẩm bào trắng ngà mới tinh.
“Phiền Trọng đại nhân thay ta chuyển lời tạ ơn Bùi công tử.”
Nguyễn Yểu đón lấy bộ y phục mới, khẽ sờ vạt váy ẩm sương của mình, ý bực trong lòng cũng vơi đi đôi phần.
Quả là người tâm tư tỉ mỉ.
Ngẩng mắt lên, nàng mới thấy trong tay Trọng Phong còn cầm một bộ váy sam của nữ tử khác, do dự giây lát rồi hỏi:
“Há chẳng phải là đưa cho ta ư?”
Trọng Phong nghe vậy, sắc mặt thoáng trầm, lắc đầu:
“Cô nương xin hãy hồi phủ, ta còn việc phải làm.”
Nguyễn Yểu thản nhiên đáp, giả vờ rời bước, song chỉ chốc lát đã nhấc váy lặng lẽ quay lại.
Sau dãy hành lang, chưa đến mười bước chân là đến hiên Họa Nguyệt.