Chương 32: Sao Lại Hái Nhiều Hoa Như Vậy

Bùi Chương vừa rẽ qua góc hành lang đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, nhưng không ngờ ngay sau đó lại bị hoa ném đầy người.

Trọng Phong đi theo sau thậm chí còn theo bản năng cho rằng có ám khí, trường đao trong tay “keng” một tiếng tuốt ra khỏi vỏ.

Sau khi vững vàng đỡ lấy nữ tử suýt ngã, Bùi Chương mặt trầm như nước, trong lòng cảm thấy thật hoang đường, nhưng cuối cùng vẫn không nói lời trách móc.

Nguyễn Yểu chau mày, vẻ đau đớn trên mặt không giống giả vờ. Khi bắt gặp ánh mắt y, nàng há miệng, tỏ ra vô cùng kinh ngạc, rồi trong mắt lại ánh lên một tia xấu hổ, quay đầu trừng mắt giận dữ:

“Ngươi đẩy ta làm gì?”

Thị nữ phía sau thấy vậy, “bịch” một tiếng quỳ xuống, vội vàng giải thích: “Bùi công tử, nô tỳ oan uổng! Nô tỳ sao dám đẩy nương tử!”

Gương mặt Nguyễn Yểu tức giận đến đỏ bừng, ngực phập phồng mấy cái, đôi mắt trong veo tràn đầy phẫn nộ.

Thị nữ phủ phục trên mặt đất, run rẩy không ngừng xin tha. Bùi Chương cảm thấy ồn ào, bèn cho nàng ta lui xuống trước, rồi mới cúi mi nhặt một cành hoa vướng trên tay áo.

Y xưa nay sợ lạnh, đầu hạ vẫn khoác một chiếc choàng bào mỏng, vóc người lại cao hơn Nguyễn Yểu rất nhiều, nếu không da thịt chắc chắn đã bị những cành hoa đầy gai này cào bị thương.

Chỉ là hoa còn đọng sương sớm, y lại khoác cẩm bào trắng, bộ y phục này e rằng chẳng thể mặc lại được nữa.

Những cành hồng gai trong giỏ tre rơi vãi đầy đất, những cánh hoa hồng phấn cũng tan tác, dưới ánh mặt trời trông vừa diễm lệ vừa đáng chú ý.

Nguyễn Yểu ngẩng mặt, đưa tay định nhận lấy cành hoa trong tay Bùi Chương, y lại vừa lúc cúi đầu. Ánh mắt hai người giao nhau, Bùi Chương có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên tóc nàng, như cánh hoa đượm sương sớm, cứ quấn quýt không rời.

Y lặng lẽ lùi một bước, không đưa cành hoa trong tay cho Nguyễn Yểu, mà đưa tay nhẹ nhàng đặt vào giỏ.

Tay nàng hụt một cái, không khỏi ngẩn ra, tưởng rằng y đang tức giận, bèn uất ức giải thích:

“Không phải ta cố ý, thật sự là bị người ta đẩy một cái, bây giờ vết thương còn đau đây này.”

Nói xong, giọng nàng lại pha chút nũng nịu:

“Công tử đừng giận ta...”

“Hoa hồng nhiều gai, sao lại hái nhiều như vậy?” Bùi Chương nghe xong, chỉ nhàn nhạt hỏi.

Nguyễn Yểu nghe vậy, tiếc nuối nhìn những cánh hoa rơi đầy đất.

“Văn nhân cho rằng nó diễm lệ, không mấy thanh lịch, nhưng ta lại thấy rất đẹp... Thời tiết này hái về làm bánh hoa, thì không còn gì ngon bằng.”

“Công tử cũng không thích loài hoa này sao?”

Nguyễn Yểu nhìn sắc mặt Bùi Chương, ngập ngừng, rồi hơi thất vọng cúi đầu.

“Không phải là không thích.”

Bùi Chương đáp đơn giản, không có ý định nói thêm, rồi xoay người định đi thay y phục.

Bùi phủ chủ yếu trồng các loài tứ quân tử, ngay cả đào, hạnh cũng hiếm thấy, huống hồ là hồng gai, loài hoa có hương thơm quá nồng nàn quyến rũ này.