Chương 30: Y Có Vì Vẻ Đẹp Quốc Sắc Thiên Hương Mà Động Lòng

Tội danh của nhà họ Thôi, nàng cũng từng nghe qua. Chỉ là Thôi Lâm chung quy vẫn là tỷ phu của Bùi Chương, hai người từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên. Vậy mà đêm hôm đó, từ đầu đến cuối sắc mặt Bùi Chương không hề gợn sóng...

Nàng thực chẳng rõ rốt cuộc y đang nghĩ điều gì.

“Đừng đi lối này.”

Thấy con đường rợp bóng trúc xanh ngọc, Nguyễn Yểu bất giác liên tưởng tới máu và lửa, liền kéo Phẩm Khương rẽ sang lối khác.

Chưa đi được bao xa, giọng ai oán của một nữ tử từ khúc quanh phía trước vọng lại:

“Cây trâm ấy là di vật của mẫu thân ta, đối với tiện nữ vô cùng quý giá, cầu xin tiểu ca...”

Nguyễn Yểu bất giác ngoảnh nhìn, thấy Trọng Phong sắc mặt khó xử, đang nói gì đó với một nữ lang vận váy sam hồng nhạt.

Nhận ra người tới là nàng, mắt Trọng Phong khẽ sáng lên, ẩn chứa vài phần quan tâm.

Nữ lang kia cũng im bặt, quay người nhìn về phía Nguyễn Yểu.

“Trọng đại ca...”

Nàng mỉm cười như hoa, thoáng liếc một cái đã nhận ra nữ lang kia chính là người nàng từng gặp. Đêm binh biến ấy, Nguyễn Yểu vội vàng đuổi theo Bùi Chương, suýt nữa va phải nàng ta ở cửa hông.

Trọng Phong khẽ gật đầu với nàng, rồi bất đắc dĩ quay sang nữ lang kia nói:

“Không phải ta không cho cô nương qua, chỉ là công tử hiện đang ở trên đó, không muốn bị quấy rầy. Cô nương xin hãy đợi dịp khác hãy đến.”

Đôi mắt hạnh của nữ tử kia hơi ươn ướt, ánh nhìn cũng long lanh hơi nước, thật sự đáng thương, đến Nguyễn Yểu nhìn thấy cũng không khỏi có chút rung động. Có lẽ vì có người đến, nàng ta không nói thêm nữa, khẽ cắn môi, bi thương gật đầu.

Ánh mắt hai người giao nhau trong thoáng chốc, Nguyễn Yểu cười nhẹ với nàng ta. Nàng ta hơi cúi đầu, hành lễ một cách mềm mại, rồi xoay người rời đi.

“Khí sắc cô nương không tệ.”

Trọng Phong nhìn kỹ Nguyễn Yểu một lần nữa.

“Vết thương còn đau không?”

“Bốn phần đau, sáu phần ngứa...” Nguyễn Yểu mặt mày rầu rĩ.

Dù có lành hẳn, nàng cũng phải tiếp tục giả vờ, kẻo Bùi Chương lại muốn đuổi nàng đi.

Nguyễn Yểu đáp lời, ánh mắt lơ đãng liếc về phía bóng lưng thướt tha của nữ lang ban nãy hỏi:

“Trọng đại ca vừa rồi nói gì với cô nương đó vậy? Ta thấy cô ấy sắp khóc đến nơi rồi...”

Trọng Phong muốn nói lại thôi, thần sắc có chút khác thường.

“Trâm cài của nàng ấy bị rơi ở đình nhỏ trên núi, muốn quay lại tìm.”

Nguyễn Yểu thản nhiên gật đầu.

“Thì ra là vậy... Trên núi vắng người, nàng ấy lát nữa đến tìm, chắc chắn là sẽ tìm được thôi.”

Hai người nói chuyện phiếm vài câu, Nguyễn Yểu nhanh chóng cáo từ.

Đi được một đoạn, nàng hỏi Phẩm Khương:

“Ngươi có biết cô nương ban nãy không?”

Phẩm Khương không chút nghĩ ngợi đáp:

“Tất nhiên là biết, đó là Sắt Như cô nương, là cầm nương mà Thôi đại nhân năm ngoái dùng mười hộc nam châu từ quận khác mua về.”

“Nhưng nhạc công trong viên không phải đều đã được cho đi hết rồi sao?”

“Sắt Như cô nương đêm đó bị thương, nên vẫn còn ở trong viên.” Phẩm Khương nói.

Quả nhiên...

Nguyễn Yểu vừa rồi quan sát từng cử chỉ, nụ cười của Sắt Như, cứ như đang soi gương vậy, làm sao không biết nàng ta đang toan tính điều gì.

Chính nàng mấy năm trước để bắt chuyện với Tạ Ứng Tinh, cũng đã đánh rơi không chỉ một cây trâm.