Thanh minh qua đi, cây hải đường bên cửa sổ đã nở hoa lá xum xuê, đỏ rực như ráng chiều, thu trọn cả cảnh xuân.
Nguyễn Yểu dựa nghiêng người, cuốn thoại bản trong tay lật loạt xoạt. Nàng buồn bã nhìn chằm chằm bóng hoa dưới hiên, khe khẽ thở dài, lẩm bẩm: “Sao toàn là kết cục thế này...”
Phẩm Khương nghe vậy liền ghé lại, tò mò hỏi: “Cô nương đang nói gì vậy ạ?”
“Ngươi muốn xem không?” Nguyễn Yểu tiện tay đưa cuốn thoại bản cho nàng ấy.
“Nô tỳ có biết chữ đâu...” Phẩm Khương vội xua tay.
Hai người rảnh rỗi không có việc gì làm, Nguyễn Yểu bèn kể chuyện trong thoại bản cho nàng ấy nghe.
Truyện kể rằng, ở đất Ngô có một thư sinh họ Phùng, vào một buổi chiều tháng hạ ra ngồi hóng mát trong thư phòng, bỗng thấy ngoài cửa sổ hiện ra một nữ lang mặc áo lục váy biếc, tự xưng họ Tiêu. Phùng sinh thấy nàng xinh đẹp như tiên nữ, bèn đứng dậy nắm lấy tay áo nàng muốn thân mật. Nữ lang vội vàng giằng ra, chỉ để lại một mảnh vạt váy.
Hôm sau Phùng sinh nhìn kỹ lại, đâu phải là vạt váy, rõ ràng là một tàu lá chuối. Sau đó hắn thấy cây chuối trong vườn đúng lúc có một tàu lá bị rách, hình dạng y hệt như “mảnh vạt váy” trong tay. Hắn lập tức chém đứt gốc cây, liền có máu tươi từ trong chảy ra.
“Chém, chém thẳng luôn hả?” Phẩm Khương nghe đến ngây người.
“Sau đó còn có một gã trọc...” Nguyễn Yểu lỡ lời, vội nuốt chữ “lừa” vào bụng: “... Một vị hòa thượng đến, nói rằng Tiêu thị nữ tử là do yêu quái biến thành, đã dụ dỗ không ít tăng nhân.”
“Nhưng cô Tiêu thị đó còn chưa nói câu nào, ngược lại là Phùng sinh mạo phạm trước, túm tay áo người ta mà.” Phẩm Khương mặt lộ vẻ nghi hoặc, thấy sắc mặt nàng không vui, lại cười nói: “Chỉ là một cuốn thoại bản thôi mà, cô nương nếu không thích, nô tỳ sẽ mang về Tàng Thư Các đổi mấy cuốn khác.”
Nguyễn Yểu im lặng suy nghĩ, rồi đột nhiên dịu dàng nói:
“Lấy bút mực lại đây.”
Nàng dưỡng bệnh, buồn chán bèn sai Phẩm Khương đến Tàng Thư Các trong viện lấy mấy quyển sách tiêu khiển, lật giở cho qua ngày. Chỉ là, kho sách của nhà họ Thôi dường như có điều không ổn, nàng xem tới xem lui, toàn thấy những truyện ngớ ngẩn, tầm thường, nhạt nhẽo vô vị.
Nam tử trong sách phần lớn tâm thuật bất chính, bản thân không tu thân giữ tiết, lại đổ tội cho yêu ma quỷ quái lừa người.
Nàng nghĩ bụng, đều là do mấy gã thư sinh nghèo kiết xác tự huyễn hoặc, chứ thực tế sợ là cả đời cũng không gặp được nữ tử xinh đẹp như vậy, huống hồ là ân ái.
Vả lại, Yến Chiếu Viên này cảnh sắc xa hoa, lại nuôi nhiều mỹ tì ca kỹ như thế, chẳng rõ nhà họ Thôi cất giữ loại sách này để làm gì. Cuối sách còn vẽ kèm tranh minh họa, bút mực tinh xảo, nhân vật trong tranh sống động như thật. Thư sinh thì mày thanh mắt sáng, còn Tiêu thị nữ tử lại mang dáng vẻ hồ ly tinh lẳиɠ ɭơ.
[Hái hoa ngắt cỏ, không biết xấu hổ, trêu hoa ghẹo nguyệt...]
Nguyễn Yểu cầm bút, viết một mạch những lời phê bình như trên để xả giận, cuối cùng còn vẽ lên mặt gã Phùng sinh một cái đầu rùa. Dù sao người nhà họ Thôi giờ tự lo thân mình còn chưa xong, Yến Chiếu Viên cũng đã đổi chủ, ngoài nàng ra còn ai biết được chuyện này, đỡ cho sau này người khác mượn đọc, làm hư con cháu người ta.
Nàng viết nguệch ngoạc một hồi, ngắm nghía trái phải, rất hài lòng, lại gọi Phẩm Khương đến.
“Cô nương bỏ hết mấy cuốn này sao?” Phẩm Khương cẩn thận ôm chồng sách lên.
“Không xem nữa, nhạt nhẽo lắm... Ngươi đem thẳng mấy cuốn sách này trả lại thư các đi.”
Khi Phẩm Khương ôm sách đến Tàng Thư Các, không thấy thị nữ trông cửa mọi ngày. Chưa kịp vào cửa, một nam tử đã nhanh chân bước ra chặn cô lại. “Phẩm Khương cô nương đến trả sách à?”
“Vâng.” Phẩm Khương giật mình: “Chào Trọng đại nhân...”
Trọng Phong thấy chồng sách trong lòng nàng ấy gần chạm đến cằm, bèn tự nhiên vươn tay đỡ lấy.
“Công tử đang ở trong các, mấy cuốn sách này cứ đưa cho ta.”
Hắn ta vóc người cao lớn, cánh tay cũng dài, lấy sách chỉ là chuyện trong nháy mắt. Phẩm Khương đành hành lễ cảm ơn:
“Vậy làm phiền đại nhân.”