Ăn xong một bát chè bột, Nguyễn Yểu lại cố gắng ăn thêm một chén cháo gà rau rút. Sau trận ốm này, miệng nàng đắng ngắt, chẳng thiết ăn gì.
Một năm qua bôn ba mệt mỏi, ăn uống qua loa, có cái lót dạ đã là may mắn. Sau đó ở lại trong chùa, lại toàn ăn chay, nàng gầy đi không ít. Bây giờ thân mang thương tích, Bùi Chương chắc chắn sẽ không đuổi đi trong thời gian ngắn, càng phải cố gắng ăn thêm mới được.
Thị nữ chăm sóc Nguyễn Yểu tên là Phẩm Khương, thấy nàng ăn được không ít, sắc mặt cũng vui vẻ hẳn lên.
“Hôm đó Bùi công tử có bị thương không?” Nguyễn Yểu gắng gượng, thử dò hỏi tình hình.
Phẩm Khương gật đầu.
“Công tử bị thương nhẹ, đến nay vẫn đang tĩnh dưỡng trong viện Ngọc Tuyền.”
Nguyễn Yểu đem món điểm tâm chưa động đến cho Phẩm Khương, rồi thuận miệng bắt chuyện với nàng ấy.
Hóa ra mấy ngày nàng hôn mê, Bùi Chương đã cùng Tứ hoàng tử Tiêu Ký tiếp quản Yến Chiếu Viên. Đêm hôm đó xảy ra binh biến, Tiêu Ký đã sớm đem theo binh mã, cùng Bùi Chương trong ngoài phối hợp.
Những người thuộc sĩ tộc đến dự tiệc ai nấy đều say khướt, không biết trời đất là gì, bỗng bị binh lính khống chế, ba hồn bảy vía suýt nữa bay mất một nửa. Tiền tiểu nhân hậu quân tử, đợi đến khi thả họ ra, Lục Cửu Tự lại trấn an một phen đâu ra đấy. Mà nhà họ Thôi đại thế đã mất, những sĩ tộc này trong lòng dù có phẫn uất cũng không dám hé răng.
Chỉ là nhà họ Thôi dù sao cũng là thế gia trăm năm, nếu thật sự muốn nhổ cỏ tận gốc, e rằng ngòi bút của văn nhân sẽ chọc đến tận xương sống của bậc đế vương. Lần này tốn nhiều công sức như vậy, có lẽ cũng chỉ để gϊếŧ gà dọa khỉ.
Phẩm Khương nói cho nàng biết, Thôi Lâm vì sợ tội nên đã tự vẫn, ngoài ra thương vong rất ít. Bùi Chương chỉ bắt giữ toàn bộ tộc họ Thôi, còn những nam nhân khỏe mạnh thì phần lớn bị áp giải về Lạc Dương, giao cho Thánh Thượng định đoạt.
“... Phẩm Lan bị người ta xô đẩy bị thương ở chân, Bùi công tử liền phái y sĩ đến chữa trị cho nàng ấy... Tất cả thị nữ, nhạc công trong viên đều được đối xử như vậy, mọi người đều rất cảm kích.” Nói đến đây, gương mặt xinh đẹp của Phẩm Khương ửng hồng, hoàn toàn mở lòng tâm sự.
Nguyễn Yểu nằm nghe nàng ấy kể, nhưng trước mắt lại hiện lên cảnh máu chảy thành sông ngày hôm đó. Trong khoảnh khắc sinh tử, tất nhiên phải liều mạng với nhau.
Chỉ là Bùi Chương trông không giống người từng luyện đao kiếm, với quân tử lục nghệ, đôi tay kia dường như cũng không nên dùng để cầm kiếm...
Nàng thật khó có thể liên hệ Bùi Chương của đêm đó với người có thần sắc ôn hòa, đã đưa cho mình quyển kinh thư hôm nào.
“Cô nương thật dũng cảm.” Phẩm Khương hai mắt sáng long lanh: “Liều mình cứu Bùi công tử, chẳng trách công tử đối xử với người tốt như vậy, tặng rất nhiều đồ bổ và dược trị thương tốt nhất đến.”
Nguyễn Yểu trong lòng cười lạnh, nhưng trên mặt lại không thể để lộ. Hành động của y trong mắt người ngoài có lẽ là không thể chê vào đâu được, dù sao thân phận mình thấp kém, nên phải mang ơn đội nghĩa như những thị nữ khác mới phải.
Nhưng nếu Bùi Chương có một chút quan tâm đến nàng, sao lại không thèm đến thăm một lần? Đúng là một quý nhân mắt cao hơn đầu.
“Khoan đã.” Nguyễn Yểu đột nhiên hoàn hồn, sắc mặt không khỏi có chút kỳ quái: “Ngươi nói... ta liều mình cứu hắn?”
Phẩm Khương khó hiểu gật đầu, nhỏ giọng nói:
“Thôi đại... Thôi Lâm trước khi nhận tội có nói, là Bùi công tử mạng lớn, hoàn toàn là nhờ có cô nương xả thân che chở.”
Nguyễn Yểu một lúc lâu không nói gì, gượng gạo nặn ra một nụ cười.
Nàng tự nhủ, đây đương nhiên cũng coi như là chuyện tốt. Việc đã đến nước này, nàng nên nắm lấy lợi thế này để tính toán cho bản thân, mới không uổng công đã đổ nhiều máu như vậy.
Nhưng bả vai nàng lúc này vẫn còn đau âm ỉ, thật sự là... uất ức đến cực điểm.
“Chuyện này những người khác cũng đều biết cả chứ, họ nói gì không?”
Phẩm Khương lanh miệng đáp:
“Họ nói cô nương một lòng ái mộ Bùi công tử, si mê đến cuồng dại...”
Nàng ấy nói đến nửa chừng, thấy sắc mặt Nguyễn Yểu thật sự không ổn, lại do dự ngậm miệng.
“Cô nương sao vậy?”
Nguyễn Yểu cười lạnh, giọng nói như được nặn ra từ kẽ răng:
“Không sao.”