Nguyễn Yểu bệnh đến mê man, chìm vào một giấc mơ về thời niên thiếu.
Khi ấy, trên sườn núi mùa xuân, hoa hải đường nở rộ như những cụm tuyết tháng ba rực rỡ. Nàng buông tay, mũi tên lông vũ “vυ"t” một tiếng bay đi, cắm phập vào hồng tâm trên thân cây.
Nguyễn Yểu ngước mặt lên, cười rạng rỡ với người bên cạnh, lòng thầm đắc ý, không uổng công nàng quấn lấy đại ca lén luyện tập bấy lâu.
Tạ Ứng Tinh nhướng mày kiếm, quay sang nhìn nàng, đôi mắt đen láy tràn ngập kinh ngạc và tán thưởng.
“Muội học được tài bắn cung này từ khi nào vậy?”
Gò má nàng hơi ửng hồng.
“Lang quân giỏi cưỡi ngựa bắn cung, ta tất nhiên là... vì ái mộ huynh nên cũng yêu những gì thuộc về huynh.”
Giữa lúc nói chuyện, một cơn gió đông nhẹ nhàng thổi bay một cánh hoa, vừa vặn rơi xuống mái tóc nàng.
Tạ Ứng Tinh vươn tay gỡ cánh hoa xuống giúp nàng, ánh mắt nồng nàn chuyên chú, tình ý nơi đáy mắt không cách nào che giấu.
“Thu hết vẻ đẹp núi xuân mà lặng im e lệ...” Hắn khẽ ngâm, rồi cúi người xuống, hơi thở ấm áp bao bọc lấy nàng.
Nguyễn Yểu bất giác nhắm mắt lại, tim đập như trống gõ.
Nhưng nụ hôn mong đợi mãi chẳng thấy đâu.
Nàng chờ rồi lại chờ, đành phải hé mắt nhìn.
Trước mắt nàng là tấm rèm lụa đỏ thêu hoa văn như ý trên đỉnh giường.
Nguyễn Yểu cảm giác như cả người bị ngâm trong nước sôi mấy ngày liền, trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở vừa dồn dập vừa yếu ớt. Nàng còn chưa kịp buồn bã vì giấc mộng đẹp tan vỡ, chỉ vừa định cử động, vết thương sau lưng đã đau buốt đến tận tim gan, bất giác rên lên khe khẽ.
Thị nữ trong phòng nghe thấy tiếng, vội cúi xuống xem xét.
“Cô nương tỉnh rồi ạ? Người đừng động vội, nô tỳ đi gọi đại phu đến.”
Nguyễn Yểu mệt mỏi liếc nhìn nàng ta, qua trang phục cũng biết mình vẫn còn ở Yến Chiếu Viên.
Nữ y cẩn thận kiểm tra vết thương, bôi thuốc lại cho nàng rồi dặn dò: “Cô nương bị thương ở dưới xương bả vai, may mà không tổn hại đến tim phổi, dạo này chớ nên cử động nhiều.”
Có lẽ thấy Nguyễn Yểu lệ vương mi mắt, nhíu mày đau đớn, bà ta còn an ủi thêm vài câu.
“Tục ngữ có câu trong họa có phúc, lần này cô nương bị thương, Bùi công tử đều sai người dùng dược tốt nhất, cô nương cứ yên tâm tĩnh dưỡng là được...”
Nguyễn Yểu vốn đang nén một cục tức trong lòng, lại nghe nữ y lải nhải về Bùi Chương, bèn rụt đầu vào trong chăn, không ngờ lại động đến vết thương, đau đến run cả người.
Nàng quả thật đã cố ý tiếp cận y, định bụng sẽ lợi dụng cả tình thế nguy hiểm khi gặp thích khách để tạo ra dây dưa.
Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ, mình sẽ phải đổ máu vì y!
Vết thương này tuy không chí mạng, nhưng cũng đau đến mức khiến nàng mất nửa cái mạng. Nguyễn Yểu nước mắt lưng tròng nằm đó, uất hận nghĩ, những kẻ mình căm ghét sao mà nhiều đến thế, chửi thầm trong lòng một vòng vẫn chưa hết lượt.
Nàng đâu có muốn phải sống trong lo sợ như chim trong l*иg, hao hết tâm tư để dây dưa với đám nam nhân này, thật không đáng chút nào...
Khi bị bệnh, ý chí con người thường yếu đuối. Mấy ngày nay hôn mê, nàng liên tục gặp ác mộng, lại nhớ đến rất nhiều chuyện ngày thơ bé. Cha Nguyễn Yểu đối xử với nàng không tốt, nhưng mẫu thân và huynh trưởng thì lại rất mực thương yêu nàng.
Chỉ là không biết giờ này họ đang ở phương nào, còn sống hay đã...
Nguyễn Yểu cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị người ta rắc một nắm hoàng liên, đắng chát. Nàng thút thít nức nở trong chăn.
Thị nữ bưng đồ ăn đến bên giường, thấy nàng vẫn vùi đầu ngủ, do dự mãi mới khẽ gọi: “Cô nương...”
Một lúc sau Nguyễn Yểu mới ló mặt ra, mái tóc đen rối bù, chóp mũi và khóe mắt hoe đỏ, vừa nhìn đã biết là mới khóc xong. Thị nữ đang định khuyên nàng dùng bữa, Nguyễn Yểu lại sụt sịt mũi, giọng lí nhí:
“Ta muốn ăn chè bột.”