Không lâu sau, những đốm đuốc lấp lóe xuất hiện, nhanh chóng di chuyển về phía họ.
“Bùi công tử ở đây!” một binh sĩ mắt tinh reo lên.
Trọng Phong nghe tiếng vội vàng chạy tới.
“Thuộc hạ đến muộn...”
Mọi người luống cuống vây quanh, ánh lửa lập tức xua tan bóng tối lạnh lẽo.
Sắc mặt Bùi Chương tái nhợt như tuyết, thiếu nữ vẫn bất động dựa vào người y, y phục cả hai lấm tấm những đóa hoa máu đỏ thắm, trông mà kinh tâm động phách. Đám đông phần lớn không biết nữ tử này là ai, nhưng thấy họ gần nhau đến mức bóng hình quyện làm một thì không khỏi kinh ngạc nhìn thêm vài lần.
Trọng Phong biết công tử nhà mình xưa nay không thích nữ giới lại gần, huống hồ là với tư thế thân mật này. Khi ra lệnh cho người đưa Nguyễn Yểu đi chữa thương, mắt hắn ta thoáng tia không đành, rồi mới khom người đỡ Bùi Chương dậy, giọng run run: “Công tử có bị thương không ạ?”
Bùi Chương mặt không đổi sắc.
“Không phải máu của ta.”
Lúc lăn từ sườn núi xuống, chân y đã bị thương, tay phải cũng vì cầm kiếm mà mất hết sức lực, nhưng y vẫn nhẹ nhàng gạt tay Trọng Phong, chậm rãi bước về phía trước.
Những bước chân đáng lẽ phải lảo đảo, nhưng trên người y lại toát ra vẻ điềm tĩnh lạ thường, không một chút hoảng loạn.
“Thôi Lâm đâu?” Bùi Chương trầm giọng hỏi.
Trọng Phong đáp: “Hắn định trốn xuống chân núi nhưng lại đυ.ng phải Tứ điện hạ. Hắn không chịu thúc thủ... sau khi nhận tội đã tuốt kiếm tự vẫn rồi.”
Bùi Chương trở về biệt viện. Sau khi được y sĩ chẩn trị và thay y phục sạch sẽ, y mới triệu kiến Lục Cửu Tự.
Lục Cửu Tự vội vã bước vào, mùi rượu trên bộ áo dài màu nâu sẫm đã tan sạch, gương mặt sa sầm.
“Nhà họ Thôi đúng là to gan lớn mật! Triều đình đã ra lệnh ngừng trưng thu thuế má mà bọn chúng vẫn ngang nhiên tiếp tục, lại còn tàng trữ riêng cống phẩm trong lầu Nam Nhạn!”
Hắn tức giận, định đập mạnh cuốn sổ sách trong tay xuống bàn, nhưng thấy sắc mặt Bùi Chương trắng bệch, lộ rõ vẻ mệt mỏi bệnh tật nên đành thu tay lại.
“Lần này huynh cố ý đến dự tiệc mừng thọ của Trường Dương công chúa, bệ hạ lại ban thưởng hậu hĩnh, nhà họ Thôi tưởng tội lỗi của mình đã được bỏ qua nên sớm mất cảnh giác, hành sự càng thêm ngang ngược. Nào biết, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau.” Lục Cửu Tự cười lạnh.
Hắn vốn xuất thân quan lại, nhưng phụ thân vì quá cương trực mà đắc tội với nhà họ Thôi, sau bị chèn ép, điều đi Mạc Bắc rồi bệnh chết nơi đất khách. Hắn và Bùi Chương từng là bằng hữu, bèn đến nương nhờ Bùi phủ làm môn khách, vừa để thực hiện chí lớn, vừa để báo thù cho cha.
“Bệ hạ một khi đã động sát tâm, sao có thể dễ dàng bỏ qua, huống hồ nhà họ Thôi còn cấu kết với phản quân trong trận Lỗ Quận.” Bùi Chương nhàn nhạt nói, giọng không chút gợn sóng.
Lục Cửu Tự nghe vậy chỉ lắc đầu, rồi nhìn y chăm chú.
“Lần xuất binh này tuy danh chính ngôn thuận, nhưng xét cho cùng vẫn thiếu đi sự nhân từ. Nhà họ Thôi lại có quan hệ thân thiết với Thái hậu, sau này e sẽ kết thêm thù oán.”
Bùi Chương im lặng một lúc, dường như không để tâm, chỉ thản nhiên ra lệnh: “Gánh hát trong viên, điều tra thẩm vấn rõ ràng rồi thì cho tất cả về nguyên quán. Còn những sĩ tộc đến dự tiệc, ngày mai mời tất cả rời đi, không được ở lại để tránh sinh thêm chuyện.”
“Ta biết rồi.” Lục Cửu Tự đáp, rồi có phần do dự: “Ta biết rồi.” Lục Cửu Tự đáp, rồi có phần do dự: “Chỉ là Bùi Lam... Nàng là đường tỷ của huynh, lại đang mang theo hài nhi mới sinh nên chưa bị áp giải, vẫn ở trong nhà cũ. Binh lính nói Bùi nương tử vẫn luôn khóc gào mắng nhiếc sau cửa, ầm ĩ đòi gặp huynh.”
Bùi Chương nghe vậy, khẽ cau mày.
“Mời hai nữ y đến ở cùng, chăm sóc cho tốt.”