Sau cây có một bóng đen khẽ động, lộ ra một gương mặt trắng bệch. Nam tử này vốn cũng mặc một chiếc áo gấm màu bạc, nhưng đã bị máu nhuộm đỏ nhiều chỗ, khiến người ta nhìn mà kinh hãi.
Hắn ta dường như không thấy Nguyễn Yểu, đôi mắt thê lương cứ nhìn thẳng vào Bùi Chương, khàn giọng hỏi:
“Sổ sách đang ở trong tay ngươi?”
“Đúng vậy.” Bùi Chương gật đầu.
Nam tử mặt xám như tro tàn, hai mắt đỏ ngầu.
“Thì ra dự tiệc là giả, muốn nhổ bỏ nhà họ Thôi mới là thật. Hoàng đế bày mưu tính kế, ngươi cũng không hề hé răng nửa lời...”
Bùi Chương nhìn chằm chằm hắn ta, chậm rãi nói:
“Dưới gầm trời này, đâu không phải là đất của Thiên tử. Nhà họ Thôi vươn tay quá dài, sớm nên nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay.”
Nguyễn Yểu nghe hai người nói chuyện, lúc này mới biết nam tử có vẻ ngoài thê thảm trước mắt chính là gia chủ nhà họ Thôi, Thôi Lâm.
Thôi Lâm im lặng hồi lâu, rồi bật ra vài tiếng cười nghẹn ngào, lẩm bẩm nói:
“Ta lúc nhỏ ở Lạc Dương, cùng ngươi và Bùi Lam lớn lên. A Lam gả cho ta chưa đầy ba năm, tháng trước vừa sinh một đôi song sinh... Bùi Chương, ngươi thật sự không lưu lại nửa phần tình nghĩa, lại tự tay tính kế ta!”
Thần sắc hắn ta điên cuồng, cười đến nước mắt giàn giụa. Nhưng trên mặt Bùi Chương không có biểu cảm gì, ngược lại còn hơi giơ cổ tay lên.
Nguyễn Yểu đứng gần, khóe mắt thoáng thấy ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trong tay áo y, hình như... là tụ tiễn.
Nàng nín thở, ngẩng đầu lướt qua Thôi Lâm, trong cơn kinh hãi vội vàng nhắc nhở Bùi Chương:
“Trong rừng còn có người khác!”
Phía sau Thôi Lâm không biết từ lúc nào đã xuất hiện vài bóng đen, cầm đao xông thẳng về phía họ. Những mảnh ngọc treo trên cành trúc cũng bị khuấy động, phát ra những tiếng loảng xoảng lộn xộn, như tiếng chuông đòi mạng.
“Cha ngươi máu lạnh, ngươi còn không có nửa điểm nhân tính, chẳng trách mẫu thân ngươi sẽ phát điên cạo đầu đi tu! Thật nực cười...” Thôi Lâm nghiến răng nghiến lợi: “Có ngươi chôn cùng ta, ta cũng không oan!”
Nguyễn Yểu bị những thích khách bất ngờ xông ra dọa cho hồn bay phách tán, không còn tâm trí đâu mà nghe Thôi Lâm gào thét.
Tụ tiễn bắn ra, xé gió lao vào ngực tên cầm đầu, thích khách hét lên rồi ngã gục.
Một vệt sáng lạnh lẽo lóe lên, trường đao của tên thích khách khác đã vung tới.
Nguyễn Yểu sợ hãi hét thất thanh, vội vàng né về phía sau cùng Bùi Chương. Tên thích khách bị tụ tiễn hạ gục tay vẫn cầm kiếm, Bùi Chương nhanh chóng đoạt lấy, giơ tay vung một đường chéo, máu thịt của tên sát thủ lập tức văng tung tóe.
Nguyễn Yểu trong cơn kinh hãi loạng choạng một cái, cả người ngã mạnh xuống đất, đau đến hít một hơi khí lạnh.
Dáng vẻ Bùi Chương không có nửa phần hoảng loạn, mũi kiếm trầm ổn và quyết đoán, nhưng bàn tay cầm kiếm đã bắt đầu run lên vì kiệt sức.
Nàng nên chạy đi.
Mục tiêu của bọn thích khách là y, chỉ cần y chưa chết, bọn chúng sẽ không hơi đâu đi truy đuổi mình. Nguyễn Yểu nhanh chóng cân nhắc, định bỏ mặc Bùi Chương, tự mình chạy vào sâu trong rừng.
Chỉ là trời không chiều lòng người. Nàng vừa đứng thẳng dậy đã nhận thấy phía sau cũng có một tên thích khách đang nhanh chóng bao vây họ.
Trước sau đều là truy binh, Nguyễn Yểu hồn vía lên mây, đành phải liều mạng chạy về phía Bùi Chương để tìm sự che chở: “Công tử... Công tử cẩn thận!”
Nàng sợ đến mức gần như đâm sầm vào người Bùi Chương.
Nhưng trường kiếm trong tay tên thích khách còn nhanh hơn. Lưỡi đao sắc bén lạnh lẽo xuyên qua gió đêm, phập một tiếng đâm vào da thịt.
Khi Bùi Chương quay đầu lại, thân hình mềm mại của thiếu nữ vừa vặn ôm lấy y, một tiếng rên đau đớn vang lên gần như sát bên tai. Nàng đau đến run rẩy không ngừng, lời cũng không nói nên câu, nhưng tay vẫn siết chặt vạt áo của y, cho đến khi tên thích khách rút lưỡi dao ra.
Đồng tử Bùi Chương co rút mạnh, trong đôi mắt vốn phẳng lặng như nước lần đầu tiên hiện lên vẻ kinh ngạc và khó hiểu. Y theo bản năng đưa tay đỡ lấy thân hình mềm oặt của nàng, đầu ngón tay chạm phải một thứ chất lỏng sền sệt và ấm áp.
Là máu...