- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Trêu Nhầm Đóa Hoa Lạnh Lùng
- Chương 21: Đa Tạ Công Tử Ra Tay Cứu Trợ
Trêu Nhầm Đóa Hoa Lạnh Lùng
Chương 21: Đa Tạ Công Tử Ra Tay Cứu Trợ
Lúc nãy, nàng thấy một thiếu niên trạc tuổi Ngũ Lăng tay trái ôm, tay phải ấp, cười đùa đi vào phòng khách thay đồ, Nguyễn Yểu mới lặng lẽ đợi bên ngoài. Khó khăn lắm hắn ta mới thay đồ xong bước ra, nàng liền mềm mại ngã vào lòng lang quân này. Ai ngờ ngẩng mắt lên mới nhận ra mình đã đợi nhầm người.
Đêm tối đèn l*иg mờ ảo, hai người đều mặc hoa phục, vóc dáng lại tương tự, thật đúng là... vận khí không tốt. May mà vị lang quân này rất mực nho nhã, ngược lại còn hỏi nàng có bị thương không. Vừa hay lúc đó Đoan Dung công chúa đến tìm hắn ta, biết được ngọn ngành liền một mực cho rằng Nguyễn Yểu có ý đồ xấu, lập tức muốn giải nàng đến cho nhà họ Thôi dạy dỗ.
Nhưng làm sao nàng có thể đi gặp người của nhà họ Thôi được? Có lẽ lúc này Hoắc Dật đã phát hiện nàng trốn thoát và đang cho người tìm kiếm khắp nơi...
“Với thân phận của ngươi, cho dù đến Bùi phủ làm tỳ nữ, e rằng hắn cũng sẽ không nhận.”
Đoan Dung công chúa nói một cách nghiêm túc.
Một đám thị nữ sau lưng nàng ta cũng cười khẽ theo, ánh mắt nhìn Nguyễn Yểu đủ cả, có thương hại, nhưng nhiều hơn là khinh miệt, như thể nàng là kẻ si tâm vọng tưởng nhất thiên hạ.
Chỉ vì nàng vận y phục của nhạc công thôi sao?
Nguyễn Yểu thầm cười lạnh.
Nàng công khai bày tỏ lòng ngưỡng mộ, đâu có khinh bạc y nửa phần, hà cớ gì lại phải chịu sự chế giễu như vậy?
Nàng dùng khóe mắt liếc nhanh về phía Bùi Chương, thấy y mi mắt hơi rũ, trong đôi mắt đen láy phản chiếu một tia lửa, không biết đang suy nghĩ gì.
Một lúc sau, y rốt cuộc cũng lên tiếng:
“Chỉ là một hiểu lầm, công chúa cần gì phải tức giận.”
Giọng Bùi Chương trong đêm tĩnh lặng nghe thật êm tai, như một hồ nước suối trong veo trên núi, chỉ trong thoáng chốc đã khiến tấn trò khôi hài này trở nên hỗn loạn không chịu nổi.
“Nữ tử này tâm thuật bất chính, ngươi nói vậy là có ý muốn bảo vệ nàng ta sao?”
Đoan Dung công chúa không thể tin nổi:
“Nàng ta rõ ràng...”
“A Nghiên...” Lang quân nho nhã ban nãy vén hoa lách liễu bước ra, khẽ lắc đầu với công chúa. Đến gần, hắn ta lại dùng lời lẽ dịu dàng dỗ dành nàng ta: “Đêm tối khó phân biệt, vị nương tử này quả thật không cố ý. Vả lại nếu nàng và Bá Ngọc là chỗ quen biết cũ, cớ gì phải so đo chuyện vặt vãnh này.”
Dứt lời, sau lưng Bùi Chương cũng vang lên một giọng cười lười biếng: “Công chúa và Hà công tử là cặp đôi trời sinh, hôn kỳ sắp tới, làm gì có ai lại không biết điều như vậy.”
Hà Nghiên dùng lời lẽ ôn tồn nói thêm gì đó với Đoan Dung công chúa, nhưng đôi mắt đa tình lại như có như không lướt qua người Nguyễn Yểu. Nàng nhíu mày, nhẹ nhàng tránh ánh mắt của hắn ta.
Sau một hồi dỗ ngọt, không biết Hà Nghiên rốt cuộc đã nói gì mà Đoan Dung công chúa đã nguôi giận. Nguyễn Yểu lại liên tục nhận lỗi với nàng ta, lúc này mới được phép đứng dậy sau khi đã quỳ lạy tiễn vị công chúa này rời đi.
Trái tim treo lơ lửng suốt đêm, đến đây mới tạm hạ xuống.
Thấy nàng vẫn còn quỳ trên gạch đá, trong lời nói của Bùi Chương có một tia bất đắc dĩ cực nhẹ: “Đứng lên đi.”
Nguyễn Yểu vịn vào cột đình đứng dậy, nhìn y, mắt lại đỏ hoe, nén nước mắt nói:
“Đa tạ công tử đã ra tay tương trợ...”
“Cô nương không cảm tạ ta sao?” Nam tử mặc áo dài màu nâu sẫm, mi mắt cong cong cười.
Nguyễn Yểu nghe vậy, rụt rè nhìn hắn một cái: “Không biết nên xưng hô với vị lang quân này thế nào...”
“Lục Cửu Tự.”
Ánh mắt hắn đảo qua lại giữa Nguyễn Yểu và Bùi Chương, cười có phần hài hước.
“Nương tử gảy đàn thật không tồi, vì muốn Chu Lang ngoái lại nhìn, nên luôn lỡ tay gảy lỗi dây đàn...”
Nguyễn Yểu sững người. Thì ra họ nghĩ nàng cố tình gảy sai... Nàng bèn đâm lao phải theo lao, xấu hổ quay mặt đi.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Trêu Nhầm Đóa Hoa Lạnh Lùng
- Chương 21: Đa Tạ Công Tử Ra Tay Cứu Trợ