Chương 19: Nàng Ngẩng Đầu Lên, Đôi Mắt Ướt Đẫm Nhìn Y

Nguyễn Yểu trong lòng thấp thỏm gảy cho xong khúc nhạc, tâm trí vẫn vương vấn ánh mắt đối diện ban nãy. Bùi Chương rõ ràng đã nghe ra nốt nhạc sai, và cũng đã nhận ra nàng.

Chỉ là nàng không biết Hoắc Dật ở đâu, lại không dám tùy tiện nhìn loạn.

Khi rời khỏi Nguyệt Thính, Nguyễn Yểu lại liều mình đưa mắt nhìn về chỗ ngồi của Bùi Chương, nhưng trên chiếu đã không còn bóng y. Nhân lúc các nhạc công khác đang bận rộn điểm trang lại, nàng không ngoảnh đầu mà chạy khỏi phòng thay đồ, không ngờ lại gặp một cô nương trên lối đi.

Cô nương đó ôm một cây Tần cầm, thấy Nguyễn Yểu bước chân vội vã, bèn mỉm cười, lùi lại nửa bước nhường đường.

Ánh mắt Nguyễn Yểu lướt qua dung mạo nàng ta, hơi sững người. Cô nương ấy tuổi chưa đến hai mươi, vận váy đỏ tay áo xanh biếc, dáng người yêu kiều tú lệ, mang một vẻ đẹp quốc sắc thiên hương, phong thái thoát tục cuốn hút.

“Đa tạ.” Nguyễn Yểu vừa nói lời cảm ơn, khóe mắt đã lướt qua một bóng dáng quen thuộc dưới bậc thềm lầu các.

Thấy Bùi Chương sắp rời đi, nàng vội vàng xách vạt váy đuổi theo.

---

Đêm dài thăm thẳm, bóng hoa lả lướt trong gió xuân. Ánh đèn trong đình leo lét, vầng sáng khẽ khàng rơi trên bàn cờ.

Bùi Chương khoác một chiếc áo choàng màu xanh khói, đang đánh cờ cùng một nam tử mặc áo dài màu nâu sẫm. Quân cờ đen bóng, phản chiếu ngón tay y thon dài như ngọc, tựa cành lê trong làn nước xuân, ưu nhã mà cân đối.

Trọng Vân ôm cây Tiêu Vĩ cầm trong tay, lạnh lùng nhìn Trọng Phong đi ra ngoài đình, lặng lẽ ngăn những cô nương muốn viện cớ đến gần.

“Suối trong cây tốt, trúc bách sum suê...”

Lục Cửu Tự nhấp một ngụm trà, đôi mắt phượng cười cong cong.

“Yến Chiếu Viên quả không hổ danh là tác phẩm của nhà họ Thôi, đúng là chốn cực lạc nhân gian.”

Bùi Chương cúi mắt nhìn quân cờ, thần sắc nhàn nhạt:

“Xa hoa lãng phí, yến tiệc vô độ.”

“Bá Ngọc không uống rượu trong tiệc, cũng chẳng cùng ta đi thay áo.” Lục Cửu Tự nói với vẻ tiếc nuối: “Trong phòng treo đầy giao sa, thị tỳ lộng lẫy vô cùng, ta còn tưởng mình vào nhầm phòng, sợ làm kinh động đến Thôi đại nhân.”

“Vậy nên ngài rời tiệc hai lần sau đó đều là để thay áo?” Bùi Chương thong thả đặt xuống một quân cờ.

Lục Cửu Tự không phủ nhận: “Đêm nay qua đi... chẳng phải sẽ rất đáng tiếc sao?”

Nụ cười vẫn nở trên môi, nhưng ánh mắt hắn ta lại lạnh đi một cách khó nhận ra.

Bùi Chương nhìn vầng trăng nghiêng trên ngọn cây, đứng dậy nói: “Giờ không còn sớm nữa.”

“Ván cờ mới được nửa ván...”

Lục Cửu Tự khẽ thở dài, lời còn chưa dứt, bỗng nghe thấy tiếng bước chân hoảng loạn, xen lẫn tiếng kêu cứu nức nở của một thiếu nữ.

Đang lúc nghi hoặc, một bóng hồng từ sau lùm cây lao ra, chiếc váy tung bay trong gió, lảo đảo chạy về phía đình, trông như một con chim sẻ bị thương.

Trọng Vân không ngờ lại có nữ tử nào táo tợn đến vậy, trong tay lại đang ôm cây đàn của công tử, vội vàng rút bội kiếm ra chắn trước đình: “Kẻ nào tự tiện xông vào...”

Hắn ta vừa cất tiếng quát, liền thấy nữ tử kia dường như bị lưỡi kiếm dọa cho run rẩy, cứ thế quỳ sụp xuống bậc thềm đá. Nàng ngẩng mặt lên, gương mặt xinh đẹp không còn một giọt máu, chóp mũi khóc đến đỏ ửng, đôi mắt ướt đẫm như có điều muốn nói nhìn về phía Bùi Chương, những giọt lệ chực trào rồi lã chã rơi xuống.

“Bùi công tử...”