Chương 18: Ánh Mắt Y Lặng Lẽ Nhìn Nàng

Nguyễn Yểu cẩn thận men theo hành lang mà trèo xuống, trán đã rịn một lớp mồ hôi mịn.

Trăng lên đến đỉnh đầu, đèn l*иg vừa mới được thắp sáng, tiếng sáo tiếng đàn theo gió đêm dìu dịu vọng lại từ nơi xa. Dọc hành lang, những chiếc đèn l*иg treo san sát, soi bóng lầu son gác ngọc, lung linh tựa như một cõi mộng bằng lưu ly.

Nàng chợt nhớ lại hồi còn nhỏ ở quận Lang Gia. Đừng nói là trèo lầu, ngay cả cây nàng cũng từng leo. Phụ thân vốn chẳng mấy để tâm, còn mẫu thân thì hay cau có, mỗi lần nổi giận lại véo má nàng. Bị trách phạt vài lần, nàng cũng dần học được cách tỏ ra ngoan ngoãn.

Ký ức mang theo vài phần chua xót trào dâng, song rất nhanh đã bị nàng mạnh mẽ gạt đi.

Nguyễn Yểu lặng lẽ lướt qua đám thị nữ đứng ngoài, mãi đến khi vòng ra được sân lớn, lòng mới hơi buông lỏng. Các thị nữ, ca nữ dọc lối đều đang bưng bê rượu thịt vội vã, chẳng ai để ý đến một thân ảnh y phục hồng nhạt như nàng.

Nhưng giờ phải tìm Bùi Chương bằng cách nào?

Nàng khẽ cắn môi, ngẩng đầu nhìn về tòa lầu sáng đèn rực rỡ nhất ở trung tâm Yến Chiếu Viên, đoạn chọn một con đường vắng vẻ hơn, định bụng đến gần đó dò hỏi.

Nào ngờ vừa đặt chân đến con đường nhỏ ngoài lầu các, đã bị một nữ quản sự đứng dưới hiên phát hiện. Bà ta lập tức quát lớn:

“Đứng lại!”

Nguyễn Yểu lập tức khựng người. Còn đang tính toán đối sách, cổ tay đã bị nữ quản sự kia nắm chặt, mạnh mẽ đẩy vào cửa hông của tòa lầu.

“Cầm nương được sắp xếp ban nãy vừa va phải Đoan Dung công chúa, giờ đang bị phạt nằm liệt một chỗ! Mau vào thay người! Khách khứa đã yên vị hết rồi, sao có thể chậm trễ được!”

Nguyễn Yểu có nhiều điều e ngại, không dám gây chuyện nơi đông người, chỉ vài bước đã bị đẩy vào phòng thay y phục. Thấy trong phòng chỉ có vài ba nữ tử đang trang điểm, nàng nhỏ giọng năn nỉ, viện cớ mình không giỏi đàn:

“Tỷ tỷ, nếu để ta lên biểu diễn, e sẽ làm hỏng nhã hứng của chư vị quý nhân.”

Nữ quản sự nhíu mày nhìn nàng, giọng đầy bực bội:

“Chẳng lẽ ngay cả bài "Nam Sơn Hữu Đài" ngươi cũng không biết gảy? Ngươi họ tên là gì, phụng sự trong viên thế nào mà lại được đưa đến đây?”

Giọng bà ta không nhỏ, khiến những người khác trong phòng cũng ngoảnh lại nhìn. Nguyễn Yểu lòng như lửa đốt, chóp mũi rịn mồ hôi mỏng, đành để mặc thợ trang điểm kéo ngồi xuống trước bàn phấn.

May thay, dù không mấy hứng thú với cầm kỳ, nhưng năm xưa bị mẫu thân ép học không ít, muốn đánh lừa qua chuyện... có lẽ cũng không quá khó.

Thợ trang điểm tháo khăn che mặt của nàng xuống, “cạch” một tiếng mở hộp son phấn. Đôi tay khéo léo thoăn thoắt vài đường, đã tô điểm gương mặt nàng thêm phần mịn màng tinh tế. Rồi vội vàng thay y phục khác, vấn lại tóc cho nàng. Trong lúc gấp gáp, tóc còn bị giật rụng mấy sợi. Nguyễn Yểu âm thầm oán thán một tiếng, nhưng còn chưa kịp nói gì đã bị nữ quản sự giục giã bước ra Nguyệt Thính.

Dẫu sao cũng là dâng nhạc mừng thọ công chúa, lễ tiết vô cùng coi trọng sự tao nhã, các nhạc công đều dùng khăn lụa che mặt. Người thợ trang điểm phía sau vội vàng gọi với theo, chạy ra đeo lại khăn che cho nàng.

Cùng các nhạc công tiến vào Nguyệt Thính, dù đã cúi đầu rũ mắt, Nguyễn Yểu vẫn bị sự huy hoàng trước mắt làm cho lóa cả tâm trí.

Toàn bộ sảnh đường đều lát bằng bạch ngọc, đèn đều dùng dạ minh châu, ánh sáng rực rỡ mà dịu êm, chiếu rọi khắp nơi như giữa ban ngày.

Sau khi hành lễ, nàng cẩn thận bắt chước động tác của nhạc công phía trước, ngồi xuống trước cây đàn tranh. Đôi tay trắng nõn khẽ khép hờ, lướt nhẹ qua dây đàn. Tiếng đàn từ đài cao ngân xuống, lúc thì thanh thoát như ngọc rơi mâm bạc, lúc lại dồn dập như sóng gió trùng khơi.

Khách khứa ngồi giữa chiếu hoa thưởng tiệc, vũ cơ uyển chuyển dưới ánh trăng, thỉnh thoảng xen vào tiếng cười nói khe khẽ. Một khung cảnh thật thanh bình, tao nhã.

Chỉ có tim của Nguyễn Yểu là đang đập thình thịch như trống trận.

Đã hơn một năm nàng không chạm vào đàn, ngón tay cứng hơn trong tưởng tượng, sau gáy cũng ướt đẫm mồ hôi.

Hết nửa bản nhạc, đầu ngón tay nàng khẽ run.

Gảy sai rồi!

May mắn thay, đó chỉ là một nốt rất nhẹ. Nhạc công bên cạnh có thể nhận ra, nhưng e rằng các vị khách quý phía dưới sẽ không phát hiện.

Đang cố gắng giữ vững tinh thần, nàng bỗng cảm thấy có ánh mắt lặng lẽ nhìn lên.

Từ hàng ghế đầu, Bùi Chương đang ngồi ngay ngắn, gương mặt tuấn mỹ không chút biểu cảm, ánh mắt trong veo, lặng lẽ dừng lại nơi nàng đang ngồi.