Chương 17: Nàng Chỉ Có Thể Dựa Vào Bản Lĩnh Của Mình

Nguyệt Lộ vội sai người dâng đến một bộ váy lụa màu hồng đào.

Nguyễn Yểu cẩn thận giấu bộ xiêm y dưới trướng, rồi lại lặng lẽ trở về bên cửa sổ.

“Thế tử đã hồi phủ chưa?”

Nghe có tiếng động khẽ ngoài hành lang, nàng bèn vén rèm nhìn ra.

Châu Ngọc bị nàng truy hỏi mãi, chỉ đành nhỏ giọng đáp lời:

“Bên hồ sen có yến tiệc trên thuyền, mà thọ yến của Trường Dương công chúa mãi đến chạng vạng mới bắt đầu, thế tử e rằng phải đến khuya mới có thể trở về.”

Nguyễn Yểu thu lại ánh mắt, uể oải nằm xuống:

“Vậy ta nghỉ một lát.”

“Vâng.” Châu Ngọc nghe vậy, bèn đưa tay buông rèm giường xuống.

Nằm trên chiếc giường nệm êm, Nguyễn Yểu chỉ đăm đăm nhìn lêи đỉиɦ màn, mắt không hề chớp.

Tiệc mừng thọ qua đi, có lẽ ngay mai Hoắc Dật sẽ rời khỏi Kiến Khang. Một khi theo hắn lên phương Bắc, nàng sẽ trở thành chim l*иg cá chậu. Mà đất Bắc chiến hỏa liên miên, làm sao nàng có thể mong cầu may mắn, trốn thoát thêm một lần nữa?

Huống hồ, nói cho cùng, nàng chắc phải điên rồi mới cam tâm tình nguyện làm thϊếp cho Hoắc Dật.

Hắn xuất thân không thấp, nhưng lại là một võ tướng xa rời kinh kỳ, hành sự cường ngạnh bá đạo. Tương lai đừng nói đến việc rửa oan cho cha và huynh trưởng, liệu có thể che chở cho mình hay không cũng là một ẩn số.

Huống chi phận làm thϊếp, đã không có danh phận chính thất, lại chẳng có quyền hành, cả đời chỉ trông vào sự sủng ái của phu quân để sống qua ngày. Mẫu thân của Nguyễn Yểu khi xưa, chính là một kiếp người như vậy.

Dù không gả được cho Tạ Ứng Tinh, nàng vẫn có thể dựa vào bản lĩnh của mình để tìm một lang quân như ý khác, tuyệt không cam tâm phó mặc cho số mệnh.

Nguyễn Yểu trở mình, ngón tay bất giác siết chặt.

Đợi mãi cho đến khi chiều tà buông xuống, xuyên qua lớp màn lụa, nàng mới mơ hồ thấy ánh trăng như nước, trải một màu bàng bạc trên những hoa văn điêu khắc nơi cửa sổ.

“Châu Ngọc... Châu Ngọc!”

Tiếng gọi của Nguyễn Yểu vừa mơ màng vừa gấp gáp, tựa như người vừa bừng tỉnh sau cơn ác mộng.

Châu Ngọc vội vàng bước tới, vừa đáp lời vừa cúi người định vén rèm: “Nương tử có chuyện gì...”

Chưa đợi tỳ nữ vén màn lên, Nguyễn Yểu đã túm lấy chiếc đỉnh đồng ba chân giấu sẵn dưới gầm giường, vung lên đập mạnh vào đầu thị nữ.

Châu Ngọc còn chưa kịp kêu lên một tiếng, thân thể đã mềm oặt, ngã gục xuống sập.

Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, Nguyễn Yểu run rẩy đưa tay dò hơi thở của Châu Ngọc. Nàng không muốn lấy mạng người, nhưng lại sợ một đòn không đủ để thị nữ này ngất lịm đi.

Khi cảm nhận được hơi thở ấm nóng phả vào tay, Nguyễn Yểu mới thở phào nhẹ nhõm, vội lấy dải lụa trói chặt chân tay Châu Ngọc, nhét khăn vào miệng rồi đỡ nàng ta vào trong chăn, giả như vẫn đang ngủ say.

Xong xuôi, nàng vội vã thay bộ váy hồng phấn đã giấu sẵn, đeo khăn che mặt, rồi trèo lên chiếc kỷ kê bên ô cửa sổ điêu hoa, định bụng leo ra ngoài.

Dưới cửa sổ, đôi chim hương trong l*иg son khẽ ríu rít đôi ba tiếng. Nguyễn Yểu khựng lại một thoáng, rồi vươn tay mở then cài. Đôi chim thuận gió vυ"t bay, dáng vẻ nhẹ nhàng thanh thoát, chẳng mấy chốc đã hòa vào màn đêm.

May mà gian phòng này chỉ ở lầu hai.