Nguyễn Yểu đã lâu không ngồi xe ngựa, chưa đầy nửa ngày đã bị xóc đến đầu óc choáng váng, dạ dày cuộn lên buồn nôn.
Khi Châu Ngọc bưng chén thuốc lên, một mùi đắng ngắt xộc thẳng vào mũi, nàng đưa tay che miệng, vội vàng muốn nhảy xuống xe.
Thị vệ còn căng thẳng hơn nàng, như gặp phải đại địch, chặn ngay cửa xe: “Cô nương định làm gì?”
Nguyễn Yểu không nhịn được nữa, quay người nôn thốc nôn tháo ngay trong xe.
Nôn xong, nàng đứng dưới xe dùng trà súc miệng, trơ mắt nhìn Châu Ngọc đi bẩm báo lại cho Hoắc Dật, trong lòng thầm mừng. Có lẽ hắn sẽ thấy phiền phức mà giữa đường cho nàng về lại Quảng Lăng? Dù sao cũng tốt hơn là bị nhốt trong quán dịch.
Ai ngờ hắn nghe nói xe ngựa bị bẩn, chẳng những không phiền lòng mà còn sai người đưa Nguyễn Yểu sang ngồi chung xe với hắn.
Nàng mệt mỏi rũ rượi dựa vào nệm mềm, tuy không còn muốn nôn nữa, nhưng lại ngẩn ngơ lo lắng.
Hoắc Dật nhìn nàng từ trên xuống dưới, chau mày:
“Người ta lấy ăn để dưỡng sức, ngươi thì hay rồi, có bị người Hồ bắt đi cũng phải chê ngươi gầy.”
“Thế tử thật biết nói đùa.” Nguyễn Yểu vô cùng bực bội, nhưng lại không thể tỏ thái độ, chỉ có thể buồn bã nói: “Ta cũng không muốn như vậy.”
Hoắc Dật bỗng đưa tay vuốt lọn tóc mai bên tai nàng:
“Ngày thường ngươi thích ăn gì?”
Hai mắt Nguyễn Yểu sáng lên: “Sơn trà.”
Nàng vốn không phải người khắc kỷ, chỉ là trước đây bị mẫu thân quản thúc, không được ăn nhiều.
Giờ thấy nàng vui vẻ, Hoắc Dật liền sai người dọc đường mua sơn trà tươi cho nàng.
Chỉ là niềm vui này không kéo dài được bao lâu. Hôm sau tỉnh dậy, cổ họng Nguyễn Yểu như bị ai nhét hai lưỡi dao vào, rát bỏng, đến nói cũng không nên lời.
Sau khi mời y sĩ đến xem, Hoắc Dật trầm mặt cả ngày, còn cho người ném hết số sơn trà còn lại.
Trước khi chìm vào giấc ngủ mê man, Nguyễn Yểu vẫn còn thầm mắng hắn lãng phí.
Vì nàng, quãng đường vốn chỉ đi hai ngày đã bị kéo dài thành bốn ngày, đoàn người cuối cùng cũng đến được Kiến Khang. Xe ngựa không vào thành mà chạy về hướng ngoại ô.
Hoắc Dật nhàn rỗi, lấy bội kiếm ra lau chùi cẩn thận.
“Ngươi có biết chúng ta sắp đi đâu không?”
Dọc đường hắn nói chuyện với người hầu, Nguyễn Yểu đã nghiêng tai nghe từng chữ, sớm đã đoán ra chuyến này Hoắc Dật đến Yến Chiếu Viên ở ngoại ô Kiến Khang. Nàng ôm ly trà, ngoan ngoãn lắc đầu.
“Trong người vẫn không khỏe sao?” Hoắc Dật đặt kiếm xuống, đang định dang tay ôm nàng thì xe ngựa đột ngột dừng lại.
Hắn nhíu mày vén rèm lên: “Chuyện gì vậy?”
Người hầu đi tìm hiểu rồi quay lại, cúi người đáp lời:
“Thưa thế tử, xe của Bùi đại công tử đang ở phía trước.” Hắn ta do dự một lát: “Du khách tranh nhau vây xem nên gây tắc nghẽn.”