Một đêm mưa xuân tầm tã, hôm sau trời cuối cùng cũng quang đãng, trong xanh như gột.
Trước quán dịch, một đoàn người ngựa phóng như tên bắn, khuấy tung cả con phố dài trong lớp bụi mờ. Người dẫn đầu vận bộ đồ cưỡi ngựa tay bó màu đen, vóc dáng cao lớn, thẳng tắp. Tới trước cửa, hắn ghìm ngựa nhảy xuống, quăng dây cương cho người hầu, nhướng mày hỏi: “Người đâu?”
“Thưa thế tử, ở lầu hai...”
Chưa đợi người hầu nói hết câu, hắn đã sải bước lên lầu.
Đẩy cửa bước vào, hắn thấy một thiếu nữ đang bất tỉnh trên nền đất. Thân hình mảnh mai vô thức cuộn tròn, váy áo tóc tai xộc xệch thảm thương, đến cả giày cũng chỉ còn lại một chiếc.
“Thế tử liệu sự như thần, thuộc hạ theo lời ngài, trời chưa sáng đã canh giữ bên ngoài tiệm hương, quả nhiên bắt được nàng ta.” Người hầu hớn hở theo sau: “Thế tử từng nói nàng ta gian xảo, thuộc hạ không để nàng ta kịp nói lời nào, lập tức trói mang về phòng...”
Thiếu niên chau mày, không hề chê bẩn, cúi người một tay bế nàng lên giường, mặt trầm xuống, lạnh giọng quát: “Tự đi mà nhận phạt.”
Người hầu ngây như phỗng, ngơ ngác đáp một tiếng, đang định lui ra thì thiếu niên lại nói thêm: “Bảo Châu Ngọc qua đây, rồi đi mời một nữ y giỏi đến.”
Sau khi thị nữ Châu Ngọc dẫn nữ y vào phòng, thiếu niên cũng không có ý định tránh mặt. Đợi đến khi nghe y sĩ nói Nguyễn Yểu chỉ bị thương ngoài da, hắn mới lạnh mặt bước ra ngoài.
Trở về phòng, hắn cầm lấy một bức thư nhàu nát trên bàn, đăm đăm nhìn vào hai chữ “Tạ lang” viết bằng nét chữ thanh tú, rồi “xoẹt” một tiếng, tiện tay xé nát.
---
Trên chân truyền đến một trận đau nhói, Nguyễn Yểu nhíu mày, từ từ mở mắt.
Trong cơn mơ màng, bóng người bên giường cao lớn, một thân áo đen, tóc đen buộc cao đuôi ngựa. Cảnh tượng này khiến mắt nàng cay xè, hai giọt nước mắt chảy ra. Nàng giơ tay định níu lấy tay áo hắn: “Tạ lang...”
Thân hình hắn dường như không động, nhưng Nguyễn Yểu lại bắt hụt.
Nhìn kỹ lại, người trước mặt tuấn mỹ vô cùng, lông mày kiếm sắc lẹm xếch về phía thái dương, mắt sáng tựa sao lạnh, nhưng giữa mày lại không có một tia dịu dàng nào, thần sắc lạnh lẽo như băng.
Nguyễn Yểu kinh ngạc tột độ, cả trái tim như chìm thẳng xuống, môi run rẩy: “Hoắc Dật?”
Ánh mắt hắn sắc bén, cười như không cười đánh giá nàng.
Nguyễn Yểu không nói tiếng nào, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Sau một đêm chạy trốn kiệt sức, trong cơn hôn mê, nàng lại mơ hồ thấy khoảnh khắc mình vung trâm đâm người. Giờ đây tỉnh mộng, đầu óc vẫn còn quay cuồng hỗn loạn.
Huống hồ người nàng mong mỏi vạn phần là Tạ Ứng Tinh, lại đột nhiên biến thành Hoắc Dật, thật quá đỗi hoang đường.