Đầu xuân, mưa bụi giăng giăng tựa một lớp lụa mỏng, mang theo cái se lạnh thấm sâu vào da thịt. Hơi nước lãng đãng khắp núi rừng, chỉ một thoáng lơ đãng là vạt áo người đi đường đã thấm đẫm hơi sương.
Trong bộ đồ màu xanh rêu, mái tóc vấn kiểu Diệu Thường, một thiếu nữ rảo bước vội vã, cành mai trắng trên tay rung nhẹ theo từng nhịp chân.
Ngay khi nàng sắp bước qua ngưỡng cửa am tự, một bóng người đã chắn ngang lối đi. Gã nam tử kia đảo mắt nhìn từ đầu đến chân một lượt đầy dò xét, rồi đưa tay định níu lấy ống tay áo nàng.
Nguyễn Yểu chau mày, nhanh nhẹn nghiêng người né tránh. Giọng nàng lạnh đi mấy phần:
“Vị công tử này định làm gì vậy?”
Bàn tay vồ hụt, gã chẳng những không giận mà nụ cười trên môi càng thêm ám muội.
“Có gì đâu, ta đến thăm nàng thôi mà. Mới mấy ngày không gặp, sao Yểu Nương lại xa cách với ta thế?”
Ánh mắt Nguyễn Yểu lướt xuống những nụ hoa trắng muốt trên tay mình, giọng điệu vẫn giữ vẻ xa cách.
“Ta nay đã một lòng nương nhờ cửa Phật, mong công tử ăn nói cho phải phép.”
Nghe vậy, Vương Sinh bật cười khinh miệt.
“Ta cũng vì muốn tốt cho nàng thôi. Nàng tuổi còn nhỏ, chân ướt chân ráo mới đến, làm sao hiểu được nỗi cơ cực chốn này? Nếu chịu theo ta...” Gã liếc cành mai trong tay nàng, ánh mắt trườn qua đầy vẻ thèm thuồng: “... Thì đâu cần phải dầm mưa vào rừng sâu hái hoa làm hương nữa. Cái nghề này kiếm được mấy đồng bạc chứ?”
Nguyễn Yểu liếc nhanh vào trong miếu. Ở chính điện, mấy vị sư cô đang dâng hương, người đi đầu trong bộ Phật y màu xám tro chính là Diệu Tĩnh – đệ tử được sư trụ trì tin tưởng nhất.
Thấy có người, nàng bỗng tự tin hơn hẳn. Nàng nhẹ nhàng đưa tay vuốt lọn tóc mai đẫm sương, đoạn ghé sát lại gần Vương Sinh, giọng mềm đi nhưng từng chữ lại sắc lẹm, chỉ đủ để hai người nghe thấy:
“Chuột còn có da, huống chi là người? Vương công tử đây tuy tướng mạo không được nho nhã cho lắm, nhưng xuất thân danh giá, ắt hẳn phải hiểu đạo lý này.”
“Ngươi!” Vương Sinh sững người, gương mặt vốn trắng bệch vì tửu sắc thoáng chốc đỏ bừng rồi tái đi vì giận.
Khóe môi son của Nguyễn Yểu nhếch lên một nụ cười nửa miệng.
“Công tử nói không sai, làm hương quả thực chẳng kiếm được là bao. Nhưng nếu gả cho công tử, e rằng chưa đầy ba tháng, thϊếp đã phải chịu cảnh góa bụa rồi.”
Cả vùng này ai mà không biết Vương Sinh là một con nghiện Ngũ Thạch Tán.
Hàng mi dài của thiếu nữ khẽ chớp, che đi tia châm biếm sắc lẹm nơi đáy mắt.
Vương Sinh tức đến run người, trong cơn điên tiết liền giơ tay lên định tát nàng.
“Tiện nhân đanh đá! Ngươi tưởng mình còn là cành vàng lá ngọc chắc? Đã qua tay bao nhiêu thằng rồi mà còn làm giá! Ta chịu chứa chấp ngươi làm thϊếp đã là phúc ba đời nhà ngươi rồi!”
Nguyễn Yểu chỉ kịp kêu lên một tiếng, nhưng khi bàn tay gã vung tới, nàng đã lùi lại một bước, vừa hay tránh được.
Gần như ngay lập tức, đôi mắt trong veo của nàng ngấn lệ, gương mặt xinh đẹp bỗng chốc trông vô cùng đáng thương. Nàng nức nở, cố tình nói lớn để những người bên trong nghe thấy:
“Công tử thân phận tôn quý, sao có thể ép ta làm thϊếp? Cớ gì cứ phải dồn một kẻ phận mỏng như ta vào đường cùng như vậy...”
Quả nhiên, động tĩnh bên ngoài đã thu hút sự chú ý. Mấy vị sư cô ở chính điện vội chạy tới, lập tức chắn trước mặt Vương Sinh.
Diệu Tĩnh chau chặt đôi mày thanh tú, cất giọng nghiêm nghị:
“Nơi cửa Phật thanh tịnh, thí chủ sao lại lớn tiếng ở đây?”
Lúc này, Vương Sinh mới biết mình trúng kế. Gã chỉ có thể nghiến răng ken két, lườm Nguyễn Yểu một cái cháy mặt nhưng không dám làm càn giữa thanh thiên bạch nhật.
Nguyễn Yểu cắn chặt môi dưới, khép nép lùi về sau lưng các sư cô, lặng lẽ nhìn Vương Sinh hậm hực phất tay áo bỏ đi.
Sau khi cúi đầu cảm ơn mọi người đã che chở, nàng mới cùng Diệu Tĩnh đi vào trong.