Chương 9: Do em xinh

Đồ ăn nóng hổi được bày biện đẹp mắt, số lượng cũng khá nhiều so với bốn người ăn. Vì ba em không rõ hai cha con nhà Tris khẩu vị thế nào, nên ông cứ mỗi món mỗi kiểu cứ thế mà làm, còn lại đồ ăn của bé con thì cứ nấu thanh đạm một chút là được.

Bước nhẹ nhàng tới sảnh, nơi hai thân ảnh còn đang quấn quýt lấy nhau, ông cười khẽ khi thấy bàn tay ngăm nhỏ cứ vỗ nhẹ từng nhịp trên lưng người nhỏ, hòng làm em chìm sâu vào giấc ngủ hơn. Ánh mắt cậu nhóc ánh lên nỗi niềm khao khát muốn được trò chuyện, muốn được em tròn mắt nhìn mình, nhưng đôi tay như bị kiềm chế, từng cái vỗ về nhẹ nhàng như không muốn làm bé nhỏ thức giấc.

Tyler thấy người lớn lại gần liền gượng người dậy, tay cùng chân cùng lùi ra sau, như chừa khỏang trống nhỏ cho ba em bước vào.

Khẽ ôm em trong lòng, ba xoa lưng điểm nhẹ từng nụ hôn nơi má hồng cùng hàng mi lâu lâu lại rung khẽ, miệng ông lẩm bẩm những từ xoa dịu em nhỏ. Nhìn em ngủ say như này, ông vốn không nỡ gọi em dậy, nhưng nếu bé con bỏ bữa dạ dày sẽ bị đau, nên ông đành vỗ về nhè nhẹ, tránh làm em nhỏ giật mình rồi khóc nấc.

Bé con trong vòng tay ấm áp, mắt cứ lim dim, em bị nhột từ những cái chạm của người lớn, mắt chưa mở hẳn mà miệng đã cười khúc khích. Bàn tay mum múp xoa nhẹ khóe mắt, rồi chợt cười khanh khách khi ba mình cứ hôn rồi lại dụi đầu vào lòng em.

" Bé cưng ngoan dậy ăn tối nào. Con ngủ nhiều tối sẽ không ngủ được nữa, bỏ bữa bụng cũng sẽ đau, nên ba ba bế con ăn tối nhé"

Đôi mắt chớp chớp nhìn ông, làm lòng ông không khỏi xao xuyến. Bé con đáng yêu như này ai mà cưỡng lại được, thật may mắn vì bé nhỏ nhà ông vừa ngoan ngoãn lại vừa xinh xắn như này, nếu đổi thành mấy nhóc con ở tuổi này, răng thì sún, ngày ngày hết quậy phá lại gây chuyện, ông liền muốn mặc kệ, dù sao thấy đói cũng tự biết kiếm cơm mà ăn. Càng nghĩ tới em nhỏ ông càng cảm thấy vô cùng tự hào.

Em nhỏ ngồi trong lòng ba, mắt liếc nhẹ thấy thân ảnh đen đen ở dưới làm em run nhẹ, núp vội vào lòng ba mình, mặt không dám lòi ra một xíu dù là một khe hở, em không muốn thấy hắn, hắn đáng sợ quá!

Chăm chú nhìn người nhỏ từ lúc em được bế trong tay, Tyler làm sao không nhận ra em né tránh mình. Chân mày ninh thành đường thẳng tắp, môi mím chặt. Hắn cúi đầu hít thở sâu rồi ngẩng đầu nhìn em, nắm tay cũng dần thả lỏng, Tyler gần như trịnh trọng nói

"Đừng sợ anh. Anh hứa từ giờ sẽ không làm em đau, nên em đừng né tránh anh được không? "

"Vì em né anh nên anh mới bực mình như vậy, chúng ta làm hòa được không? . Anh thích em cười với anh, mặc dù em khóc nhìn cũng rất xinh đẹp, em còn xinh hơn cả búp bê "

"Anh thích em, em cũng thích anh đi được không, búp bê nhỏ?"

Ba câu nói liên tiếp lại làm người nhỏ run rẩy một hồi, em không nghe kịp Tyler nói gì, nhưng nếu nghe kịp, em cũng không muốn trả lời hắn. Sự im lặng cứ thế kéo dài cho đến khi bé nhỏ cảm nhận được cái vuốt nhẹ từ đỉnh đầu, em tròn mắt ngước nhìn ba mình như đang tự hỏi. Ông bật cười, thì thầm vào tai em nhỏ

"Anh Tyler muốn xin lỗi con đấy. Anh ấy không cố ý làm con đau, anh chỉ là quá thích con nên muốn con chú ý tới anh thôi. Khi nãy anh còn vỗ nhẹ ôm con ngủ nữa đấy. Anh Tyler không biết cách bày tỏ bằng lời nói, nên con cho anh cơ hội dùng hành động để sửa lỗi được không nào?. Hửm bảo bảo? "

Vòng tay ôm cổ, đầu tựa nhẹ lên vai ông, em nghe rõ từng lời ba nói, nhưng sau những lần gặp Tyler, em không khi nào yên giấc. Ngay cả trong mơ em cũng giật mình tỉnh giấc khi thấy khuôn mặt đẹp trai với làn da ngăm này, Tyler như cơn ác mộng ghim sâu trong lòng em. Nhưng mẹ em từng nói, đôi khi bản thân cũng nên cho người khác cơ hội để sửa đổi, mỗi người mỗi tính cách, chỉ là cách thể hiện của người này làm mình cảm thấy lạ, mà những thứ lạ, thường sẽ khiến bản thân hoảng sợ mà chùn bước. Nên bản thân không cần phải sợ hãi, cho người ta một cơ hội cũng như việc cho bản thân một cơ hội vậy, nếu trái ngọt một người hưởng sao tốt bằng hai người được. Còn không thì cứ coi như chờ đợi điều kì diệu đi, không thử vé số, sao biết không trúng

Suy nghĩ hồi lâu, thấy bé con nhà mình vẫn im lặng. Lòng thở dài, thôi thì cứ để từ từ vậy. Vừa định bước đi, ông nghe một giọng nói be bé khẽ thốt bên tai

"Con.. con sẽ cố ạ"