Cảnh Thanh U bẩm sinh đã mắc bệnh tim, khí huyết dễ xung lên não, không biết có phải vì vậy mà khứu giác của nàng khác thường cực nhạy đối với mùi hương lạ.
Nàng khẽ ngửi thử, căn phòng này còn tạm được vì ít nhất nó không có mùi khó chịu.
Ba người cùng đi vào phòng hồ sơ. Trời bên ngoài đã âm u hơn, trong phòng chỉ có ánh nến leo lét. Cảnh Thanh U cầm hồ sơ xem qua vài lượt rồi đưa cho Tiểu Nguyên.
Nàng liếc sang bên phải trông thấy Ứng Chỉ cũng đang lật sách, bèn bước từng bước nhỏ tiến lại gần.
“Cảnh đại nhân xem hồ sơ có suy nghĩ gì không?” Ứng Chỉ ngẩng đầu, khép sách lại.
Cảnh Thanh U lắc đầu:
“Chẳng có gì. Chỉ là lời đồn ngoài phố càng ngày càng đáng sợ, dân chúng hoang mang, thậm chí tiếng chiêng “keng…keng” còn chưa vang mà đường phố đã sớm vắng tanh. Ngài đoán xem lời đồn thế nào?”
Nói xong nàng còn trừng mắt to cố ý áp sát hắn, như muốn hắn cũng cảm nhận được nỗi sợ mà nàng muốn diễn tả.
Ứng Chỉ nhận ra động tác nhỏ này, thấy nàng càng lúc càng tiến sát liền khẽ dịch sang bên phải.
“Sao thế?”
Cảnh Thanh U nhập vai, diễn cảm đầy đủ:
“Nghe nói hung thủ gϊếŧ hai cô nương kia là để… hiến tế, lấy mạng đổi mạng!”
Ứng Chỉ vẫn bình tĩnh:
“Vậy xem ra Cảnh đại nhân cũng cho rằng hai vụ án là cùng một hung thủ rồi?”
Cảnh Thanh U thấy mất hứng:
“Chẳng lẽ không phải? Hoàng Thượng cũng đã nói vậy rồi, chẳng lẽ còn dám cãi thánh ý?”
“Ngươi có thể nghiêm túc một chút không?”
“Ta có chỗ nào không nghiêm túc chứ hả? Được thôi, ta tóm gọn cho ngài nghe luôn: hai vụ án có điểm chung đều là nữ tử, thời gian gây án đều vào ban đêm, và trạng thái tử vong giống hệt nhau.”
“Ngươi làm sao biết được trạng thái tử vong? Hồ sơ chỉ ghi lại thân phận người chết cùng nghi phạm, chẳng lẽ ngươi đã xem qua thi thể?” Ứng Chỉ dùng giọng nói như ép người để truy hỏi.
Lông mi Cảnh Thanh U run lên, suýt thì lộ tẩy:
“Tất nhiên ta chưa từng xem qua, dân chúng đều nói như vậy. Mọi người đều nói: chỉ một đao chí mạng!” Vừa nói nàng vừa làm động tác cắt ngang cổ.
Ứng Chỉ liếc nàng một cái rồi bước đến bên cửa sổ uống trà. Vừa nâng chén trà lên, nào ngờ có người cũng thản nhiên đi đến ngồi đối diện.
Ứng Chỉ nhấp một ngụm trà rồi mới nhàn nhạt mở lời:
“Ta thật sự tò mò, ngươi làm sao mặc được bộ quan phục này đấy.”
Cảnh Thanh U mỉm cười không nói, tự rót cho mình một chén trà rồi mới đáp lại:
“Cớ sao ngài lại nói vậy?”
Ứng Chỉ tựa vào ghế hiển hiện nét cười nhạt trên mặt:
“Cổ nhân có câu: phi pháp bất ngôn, phi đạo bất hành. Trẻ nhỏ không hiểu pháp luật thì có thể bịa đặt lời lẽ dọa người. Nhưng ngươi là quan chấp pháp, lẽ nào lại đi tin vào lời đồn nhảm. Triều đình nhiều đại thần bất mãn với ngươi, sao ngươi chưa từng tranh luận nhỉ?”
Cảnh Thanh U chỉ thấy buồn cười, đứng dậy bước đến gần hắn:
“Không cần Ứng Thiếu Khanh lo lắng. Ta dù sao cũng đường đường thông qua khoa cử chính quy mà ra. Còn theo như ta biết, Ứng Thiếu Khanh chẳng phải là dựa vào ân ấm cửa nhà mà vào quan trường sao?”
Lời này mang theo ý cười châm chọc, thế mà Ứng Chỉ nghe xong lại không tức giận.
Cảnh Thanh U bỗng nảy ra một ý nghĩ thú vị:
“Ứng Thiếu Khanh, không bằng chúng ta cá cược một phen đi. Cá xem ai trong chúng ta sẽ tìm ra manh mối quan trọng trước. Người thắng có thể yêu cầu kẻ thua làm một việc. Thế nào?”