Nói xong, Cảnh Thanh U cùng Tiểu Nguyên đang định rời khỏi nha môn thì không biết từ đâu có một đám người xuất hiện vây lấy hai người họ.
Đồng liêu Lưu Hoằng Nghiệp, cùng là Lang trung của Hình Bộ cất giọng châm chọc:
“Ai yo! Cảnh đồng liêu, ngài thật sự dám đi đến Đại Lý Tự đấy à, còn tưởng rằng Cảnh đồng liêu không dám đi nữa chứ.”
Cảnh Thanh U giả vờ như không nghe ra ẩn ý trong lời nói:
“Thánh mệnh ban xuống Hình Bộ, các vị đồng liêu cũng là tin tưởng ta, mới phái ta đến Đại Lý Tự. Đương nhiên ta không thể phụ lòng tin của các vị đồng liêu rồi.”
Ai mà chẳng biết lời nói mang ý châm chọc, chỉ xem ai tức chết trước mà thôi!
Cũng chẳng thể trách một đám quan viên Hình Bộ này khó chịu với nàng. Dù nói rằng Cảnh Thanh U đỗ đạt khoa cử là do thực lực rồi mới được Lại Bộ lựa chọn tiến cử vào đây. Nhưng cũng không thể phủ nhận việc Hoàng Thượng đã làm trái với tiền lệ. Trạng nguyên vốn chỉ là lục phẩm, còn Cảnh Thanh U lại trực tiếp được thăng lên đến ngũ phẩm.
Hoàng thượng vốn muốn lấy Cảnh Thanh U làm tấm gương, kêu gọi nữ tử thiên hạ có thể ra làm quan. Kết quả tuy có nữ tử dự thi nhưng thực lực không cho phép, cuối cùng căn bản không ai trúng tuyển. Vậy nên Cảnh Thanh U mới rơi vào tình cảnh lúng túng này.
Tên Lưu Hoằng Nghiệp vừa rồi, tuổi lớn hơn nàng, làm quan cũng lâu hơn nàng, vậy mà lại cùng phẩm cấp. Hàng ngày còn phải đối diện một tiểu nha đầu mà gọi “đồng liêu”, bảo sao gã chẳng thấy chướng mắt và bất công.
Có rất người nhìn thấy nàng không thuận mắt, nhưng Cảnh Thanh U cũng chẳng định tìm Hoàng Thượng xin thu hồi thánh mệnh. Thuận nước đẩy thuyền, bọn họ không thích thì cứ không thích thôi, thường ngày làm việc nàng cũng càng thêm nhàn nhã.
Chào hỏi đồng liêu xong, nàng liền vung tay áo rời đi.
Lên xe ngựa, Mã Nguyên muốn nói gì đó nhưng lại thôi, khiến Cảnh Thanh U nhịn không được lên tiếng:
“Có chuyện gì?”
Mã Nguyên ấp úng: “Sau khi chúng ta đến đó… phải làm gì ạ?”
Cảnh Thanh U thấy kỳ quái: “Điều tra án chứ còn gì nữa.”
“Ồ.” Mã Nguyên tiếp tục cúi đầu bứt tay.
Thật không hiểu nổi với cái tính nhút nhát, rụt rè này cậu ta làm sao hòa hợp được với người khác, chỉ có nàng là chịu nổi cậu ta thôi.
Hôm nay thời tiết không tốt, gió lớn dữ dội mây đen giăng kín thành. Vừa xuống xe ngựa, gió đã thổi đến mức mở mắt cũng khó.
Trước cổng Đại Lý Tự xuất hiện một bóng dáng y phục đỏ sẫm, đứng thẳng tắp giữa gió bão, trong khi Mã Nguyên thì bị gió thổi lảo đảo đến suýt bay người.
Cảnh Thanh U nhìn không nổi: “Ngươi là nam nhân mà sao yếu ớt thế?”
Mã Nguyên ủy khuất vì cơn Gió thật sự quá lớn mà!
“Cảnh đại nhân nhìn thì mảnh mai như vậy, sao lại không bị gió thổi bay nhỉ?”
Tất nhiên Cảnh Thanh U không thể nói mình từng luyện võ công, chỉ thuận miệng đáp:
“Tâm có Thái Sơn, ta tự nhiên vững chãi không động.”
“...” Sao nàng không nói thẳng nàng chính là Thái Sơn luôn đi…
Tiến vào bên trong, Đại Lý Tự vô cùng yên tĩnh chỉ nghe tiếng bước chân. Ứng Chỉ đang đứng dưới mái hiên dường như cũng cảm ứng được mà ngẩng đầu nhìn ra cửa. Hai người họ ánh mắt giao nhau.
Ứng Chỉ lập tức dời mắt, cất bước đi về phía bọn họ.
“Ứng Thiếu Khanh đại nhân.”
Ứng Chỉ khẽ gật đầu.
Mã Nguyên hành lễ xong, phát hiện Cảnh Thanh U vẫn chưa hành lễ liền ho khan nhắc nhở, còn lén lấy khuỷu tay huých nàng một cái, nhỏ giọng:
“Cảnh đại nhân hành lễ đi, chức quan của người ta cao hơn ngài mà.”
Cảnh Thanh U vừa định hành lễ thì Ứng Chỉ đã nói khỏi cần.
“Trước tiên cho các vị xem hồ sơ vụ án.”
Cảnh Thanh U lại từ chối:
“Trước tiên hãy để ta xem qua bố trí thư phòng của chúng ta đã.”
Ứng Chỉ khẽ nhíu mày: “Cũng được.”
Hắn dẫn đường đưa cả nhóm đi qua một hành lang, thư phòng ở cuối. Nơi này môi trường làm việc không tệ, còn có trúc xanh để ngắm.