Chương 49

Nghe xong một tràng dài của Cảnh Thanh U, trên mặt Dương Vệ hiện lên nụ cười còn khó coi hơn khóc:

“Hahaha… Năm đó ta cửu tử nhất sinh mới có thể trở về huyện Tử Dương, kết quả thì sao chứ, lại phát hiện hai kẻ ấy đã chẳng còn ở đó. Vừa hỏi thăm mới biết bọn chúng đã cùng nhau tới thành Trường An. Thật là nực cười, hóa ra ta đã bị che mắt bao năm qua! Còn con tiện nhân Tạ Bình kia! Rõ ràng là bám víu quyền quý, lại còn bịa ra cái cớ báo thù cho phụ thân để lừa gạt ta!”

Cảnh Thanh U chỉ thấy người này đầu óc có vấn đề:

“Ngươi không nghe lời giải thích của họ, dù chỉ động não một chút cũng chẳng hề có! Nếu Thẩm Mai thật sự vụиɠ ŧяộʍ với Mã Phán Đức, thì sao mãi đến năm nay mới quyết định thành thân? Nàng ta là vì muốn rời khỏi chốn thương tâm ấy nên mới đến thành Trường An tham gia tuyển chọn phường thêu mỗi năm một lần. Thế mà ngươi cũng chẳng nghĩ ra được, xem ra cái gọi là si tình của ngươi chẳng đáng giá là bao. Ngươi chỉ là cố chấp, tự cho mình đúng rồi thấy oan khuất mà thôi.”

Dương Vệ lộ đầy vẻ khó tin, miệng chỉ biết lẩm bẩm:

“Không thể nào, không thể nào…”

Ứng Chỉ thấy tình hình như vậy, thì liếc mắt ra hiệu, lập tức có hai thị vệ bước lên ấn Dương Vệ lôi đi. Cảnh Thanh U vội nói:

“Khoan đã.”

Nàng còn hai câu hỏi cuối:

“Dương Vệ, cái chết của Mã Phán Đức có liên quan tới ngươi không?”

Dương Vệ chỉ khẽ cười một tiếng:

“Cũng may là tên đó chết trong ngục, nếu không ta nhất định sẽ tự tay kết liễu tên đó rồi.”

“Vương Thu Tâm cũng là do ngươi gϊếŧ đúng không?”

Nghe vậy, Ứng Chỉ lập tức kinh ngạc nhìn về phía Cảnh Thanh U.

Chuyện đó xảy ra hơn nửa tháng trước, ngay lúc Trường An sắp tới giờ giới nghiêm vào ban đêm, trống canh vang lên từng tiếng.

“Đông… đông…”

Một vầng trăng khuyết treo trên màn đêm, ánh trăng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt phố Thiên Thủy. Quan binh Kim Ngô Vệ bước đi vội vàng, tuần tra đường phố để giới nghiêm dân chúng.

Một nữ tử búi tóc cao, mặc áo ngắn màu vàng đất, chống tay lên tường, khom người, lợi dụng bóng đêm thò đầu nhìn quanh. Thấy không có ai liền lập tức nhanh chóng băng qua con phố. Không bị tuần tra phát hiện mà qua được bên kia, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì phía sau bỗng xuất hiện một bàn tay, khăn lụa chụp lên miệng mũi nàng ta.

“Ưm ưm…” mùi lạ xộc tới, chưa kịp nhận ra là gì thì đã mất hẳn ý thức mà ngất đi.

Dương Vệ nhìn nữ tử ngất xỉu rơi vào tay mình, gương mặt âm u hiện nụ cười khinh bỉ, nhặt hòn đá bên đường nện mạnh xuống sau đầu nàng.

Dương Vệ thất thần trong chốc lát, nghe Cảnh Thanh U gọi nhiều lần mới hoàn hồn, gật đầu. Hai mạng người hay ba mạng người thì có khác gì nhau, đến lúc này cũng chẳng cần biện bạch, gã thừa nhận toàn bộ tội ác mà mình đã gây ra.

Dương Vệ bị áp giải vào lao ngục của Đại Lý Tự, dọc đường không nói một lời, bên tai dường như còn vang vọng tiếng trống đêm “đông… đông…”, ngân dài bất tận.

Vụ án gϊếŧ người liên hoàn thành Trường An đến đây đã được phá xong.

Vụ án gϊếŧ người liên hoàn này đã làm kinh sợ bách tính thành Trường An bấy lâu rốt cuộc cũng được phá giải, toàn thành bắt đầu ăn mừng. Thánh thượng mở yến tiệc mời Đại Lý Tự Thiếu Khanh Ứng Chỉ cùng Hình bộ Lang Trung Cảnh Thanh U vào cung nhận thưởng. Sáng nay, thái giám truyền chỉ đã tới Đại Lý Tự đọc xong thánh chỉ, lại vội vã chạy sang Hình bộ.

Vụ án gϊếŧ người đã kết thúc, Cảnh Thanh U đương nhiên không cần đến nha môn Đại Lý Tự nữa, mà quay về “cái ổ chó” Hình bộ của mình.

Nghe tin Hồng Phúc công công bên cạnh Hoàng Thượng tới, quan lại Hình bộ đều ra quỳ tiếp chỉ.

Thượng Thư đại nhân dẫn Cảnh Thanh U quỳ ở phía trước, mọi người cúi đầu chờ Hồng Phúc công công cất giọng the thé đọc chiếu chỉ:

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Hình bộ Lang Trung Cảnh Thanh U lan chất huệ tâm, khéo léo thông minh, mang theo thánh ân đến Đại Lý Tự, dùng ánh mắt minh mẫn theo từng manh mối nhỏ, giải nỗi hận của trăm họ thành Trường An cùng nỗi lo trong lòng trẫm. Đêm nay tại yến tiệc Lan Viên tổ chức chiêu đãi công thần, trẫm sẽ lại ban thưởng.”

“Thần lĩnh chỉ tạ ơn.”