Chương 48

Lời nói này của Cảnh Thanh U đã đủ rõ ràng. Nếu đồng ý cho bắt người tức là trợ giúp Đại Lý Tự phá án. Nếu không đồng ý thì khi sự thật phơi bày chẳng khác nào dung túng tội phạm. Người thông minh hẳn biết nên chọn lựa thế nào.

Quả nhiên, Mạnh Kỳ Chí giả vờ vuốt râu cúi mắt trầm ngâm.

“Thôi được, lời Cảnh đại nhân nói rất đúng. Ta chỉ hỏi thêm một câu, Đại Lý Tự muốn bắt ai?”

Cảnh Thanh U nghiêm giọng: “Dương Vệ.”

Chốc lát sau, Mạnh Kỳ Chí dẫn theo một đám Kim Ngô Vệ đi thẳng tới viện tử của Dương Vệ bắt người. Ngoài dự liệu, gã đã ngồi sẵn trong sân chờ đợi. Dường như sớm đoán được kết cục của mình.

Hơn chục binh sĩ “soạt” một tiếng rút kiếm, vây chặt lấy Dương Vệ. Người ngồi trên ghế đá chỉ ung dung nhấp một ngụm trà mà chẳng hề sợ hãi.

Cảnh Thanh U thong thả bước tới, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng vào gã:

“Dương Vệ, hay ta nên gọi ngươi là Ngô Dung.”

Nghe đến cái tên Ngô Dung, nét mặt vô cảm của Dương Vệ rốt cuộc có chút biến đổi. Gã chậm rãi đứng lên khỏi ghế:

“Các vị đại nhân, bày ra trận thế dọa người thế này là có ý gì? Không sợ kinh động hàng xóm láng giềng xung quanh sao?”

Tên này ăn nói quá ngạo mạn, Ứng Chỉ lấy ra ngư phù, lấy thân phận Đại Lý Tự Thiếu khanh nghiêm khắc chất vấn:

“Dương Vệ, Đại Lý Tự không đôi co với ngươi, bổn quan lấy tội danh nghi phạm số một vụ án thảm sát liên hoàn thành Trường An mà bắt giữ ngươi.”

Dương Vệ nhếch mép cười:

“Nghi phạm số một vụ án thảm sát liên hoàn thành Trường An sao? Haha… nghi phạm chẳng phải đã chết trong ngục rồi sao?”

“Bởi vì người đó không phải hung thủ, chính ngươi mới đúng.”

Dương Vệ cười lạnh, đáng tiếc khuôn mặt gã vốn chẳng hợp để cười. Một khi cười lên thì mép thịt kéo theo cả cơ mặt, vết sẹo trên trán càng thêm dữ tợn, nụ cười chỉ khiến người ta cảm thấy rùng mình.

“Vậy cũng phải nói xem ta gϊếŧ người như thế nào, vì sao ta phải gϊếŧ người chứ?”

Không thấy quan tài không đổ lệ, Cảnh Thanh U liền đổi sắc mặt, kiên nhẫn nói một cách tỉ mỉ:

“Vậy ta sẽ nói cho ngươi nghe ngươi đã gϊếŧ người thế nào. Ngày Thẩm Mai gặp chuyện, trời đã tối, ngươi dựa vào thân phận Kim Ngô Vệ tuần tra mà lẻn vào Tuyên Dương Phường, gõ cửa nhà Thẩm Mai. Thẩm Mai kinh hãi khi thấy lại cố nhân. Không, phải nói là cố nhân đã chết đi sống lại, nào ngờ cố nhân tới là để lấy mạng nàng ta.”

“Còn về Tạ Bình, ngươi chính là “Dung lang” trong miệng nàng ta, hành tung của nàng ta đều bị ngươi nắm rõ trong lòng bàn tay. Tạ Bình bỏ ngươi, quay đầu ôm lấy đại phật Phương Bột, trong lòng ngươi uất ức không vui. Đêm Tạ Bình gặp chuyện, Phương Bột đang bày tiệc vui chơi và mời Tạ Bình đến phủ tấu nhạc, ngươi chắc chắn biết rằng Phương Bột say rượu sẽ không giữ nàng ta ở lại, bèn chặn đường nàng ta trên đường về Bình Khang phường. Lại chọn đúng con phố Trịnh Dương có mùi tanh của lò mổ heo mà ra tay. Gϊếŧ xong Tạ Bình lại kéo xác vào hẻm nhỏ. Toàn bộ quá trình chưa đến nửa canh giờ, sau đó lại thản nhiên bước ra phố Trịnh Dương để gõ trống canh, bắt đầu đi tuần cấm lệnh ban đêm.”

Sắc mặt Dương Vệ hoàn toàn đen lại:

“Vậy ngươi nói thử xem, ta vì sao phải gϊếŧ người?”

Khi Hình Tam từ Dĩnh Châu gửi bồ câu truyền thư về, trên giấy chỉ ghi việc Ngô Dung từng tham gia quân doanh, nhưng Cảnh Thanh U vẫn thấy kỳ lạ. Chẳng lẽ chỉ vì Thẩm Mai thay lòng đổi dạ mà Ngô Dung lại ra tay? Khoảng cách thời gian này quá lâu. Vì thế sau khi Hình Tam trở về, nàng liền hỏi kỹ y, Ngô Dung ở doanh trại Dĩnh Châu rốt cuộc đã trải qua những gì.

Hình Tam bèn đem hết những tin tức dò la được kể lại.

Trong quân doanh, không hiểu vì sao truyền ra chuyện vị hôn thê của Ngô Dung bỏ trốn theo người khác, gã bị cười nhạo, bị ức hϊếp, chẳng ai muốn kết giao. Nhưng gã lại khéo lấy lòng Phó úy, nên trong quân doanh bị nhiều người chán ghét, căm tức gã. Trong lần dẹp loạn thổ phỉ Ngô Dung bị rơi xuống vách núi, nếu không phải là chuyện ngoài ý muốn thì e là bị chính đồng liêu ra tay ám hại.

Thế nên Cảnh Thanh U mới cả gan hoài nghi, Ngô Dung đã dồn tất cả bất hạnh mà mình gặp phải lên việc Thẩm Mai thay lòng đổi dạ.

Lúc tuần tra đường phố, gã tình cờ thấy đôi “cẩu nam nữ” ngày xưa sống hạnh phúc, lại nghe tin hai người sắp thành thân, cơn giận trong lòng bùng lên, nỗi nhục năm xưa ùa về. Ngô Dung chỉ thấy rằng, những kẻ khiến gã chịu nhục, tất cả đều đáng chết!

Về phần Tạ Bình, lúc ấy Ngô Dung đã gϊếŧ người đến đỏ cả mắt, nàng ta tự nhiên cũng vì thay lòng đổi dạ mà khó thoát khỏi lưỡi đao của gã. Ngô Dung hận thấu xương những kẻ bất trung trong tình ái, mối hận ấy đã sớm làm vặn vẹo tâm lý, ăn mòn thần trí gã.