Chương 46

Cảnh Thanh U không nói gì, ánh mắt nhanh chóng quét qua tất cả cái tên trong danh sách. Chỉ thoáng chốc, ánh mắt nàng liền dừng tại một chỗ.

“Ứng Thiếu Khanh, ngài nhìn xem, có một đội trưởng tên là Dương Vệ.”

Ứng Chỉ nhìn qua, quả thật có cái tên này.

Hai người nhìn nhau trong im lặng, Cảnh Thanh U chăm chú đối diện với ánh mắt của Ứng Chỉ thật lâu, rốt cuộc khó mà giấu nổi ý cười nơi khóe môi:

“Ứng Thiếu Khanh, giờ chỉ cần ta trực tiếp gặp mặt Dương Vệ một lần, liền có thể xác định hung thủ cuối cùng của vụ án này là ai rồi.”

Ứng Chỉ mím môi, khóe miệng khẽ mở:

“Được.”

“Vậy khi nào chúng ta đi…” Lời của Cảnh Thanh U còn chưa nói hết thì đã bị cắt ngang.

“Mẫu thân? Sao người lại tới đây.”

Cảnh Thanh U nhìn theo ánh mắt Ứng Chỉ, trông thấy một phụ nhân xa lạ xuất hiện trước tiền viện của Đại Lý Tự. Nghe Ứng Chỉ gọi bà là mẫu thân, vậy hẳn chính là chủ mẫu của Ứng gia: phu nhân tướng quân.

Tạ Kiều gọi thẳng nhũ danh của hài tử trước mặt mọi người:

“A Chỉ.”

Cảnh Thanh U đương nhiên hiểu lễ nghĩa phải tránh đi, để mẫu tử họ nói chuyện riêng. Đang định cùng Hình Tam và Hình Thất lui xuống, nhưng câu nói tiếp theo đã châm ngòi cho tâm hồn hóng hớt của nàng bùng cháy.

“Mẫu thân chắc vừa từ Tĩnh Âm Tự trở về? Sao lại tới Đại Lý Tự tìm con sớm vậy, trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”

Tạ Kiều giả vờ tức giận:

“Con còn biết quan tâm đến mẫu thân à? Đã nửa tháng nay con không về phủ rồi có phải không?”

“Mẫu thân, mấy ngày trước con…”

“Ngày đó không tính, ta không ở nhà. Theo thói quen nửa tháng con mới về một lần, vậy lần sau ta phải đợi đến tháng sau mới gặp con sao? Có người mẫu thân nào khổ như ta không, bị chính con trai ghét bỏ đến thế…” Vừa nói, bà vừa len lén lau nước mắt.

Ứng Chỉ biết phần nhiều là mẫu thân của mình cố ý, nhưng nghĩ kỹ thì đúng là bản thân có lỗi với gia đình nên đành dịu giọng:

“Được, vậy tối nay con sẽ về phủ.”

Tạ Kiều lập tức phản bác:

“Không chỉ tối nay, về sau mỗi ngày đều phải về phủ tướng quân, không được ở trong nha môn nữa!”

Thôi được, vụ án mạng đã gần tới hồi kết nên Ứng Chỉ cố gắng thỏa hiệp:

“Mẫu thân, vậy đợi con kết thúc vụ án hiện nay đã, rồi con sẽ dọn về phủ.”

“Con lại gạt ta nữa chứ gì.” Lời này nghe cứ như câu cửa miệng mà Lão Ứng thường dùng để dỗ dành bà.

“Lần này thật sự con không lừa người. Nếu con lừa gạt người thì con liền mất chức quan. Thế nào, như vậy người còn không tin sao?” Thái độ tự hạ mình này, so với lúc ở cùng đồng liêu thì dịu dàng hơn nhiều. Hoàn toàn không giống dáng vẻ sắc bén khi thẩm vấn phạm nhân.

“Được, ta tạm tin con. Hơn nữa, ta còn chọn cho con một mối hôn sự tốt, cứ chờ mà vui mừng đi. Ta đi trước đây.” Hoàn thành nhiệm vụ, tâm trạng Tạ Kiều vô cùng vui vẻ, lập tức lên xe ngựa đi hẹn tri kỉ thưởng trà.

Vừa nghe câu sau, đầu Ứng Chỉ liền đau nhức, hắn chẳng muốn lãng phí tinh lực dính dáng gì đến chuyện nam nữ.

“Cảnh đại nhân, nghe trộm coi chừng bị sét đánh đấy.” Ứng Chỉ hờ hững liếc về hướng bóng hồng sau khóm trúc.

Cảnh Thanh U ngượng ngùng bước ra, chỉ dám gượng cười:

“Ứng Thiếu Khanh, hạ quan vốn định đi ngay nhưng vừa cúi đầu mới phát hiện ở đây có đàn kiến lợi hại lắm, lại có thể đυ.c rỗng cả thân cây trúc này!”

Đúng là nói dối mà chẳng buồn suy nghĩ.

Ứng Chỉ thong thả bước từng bước, nàng lùi một bước, hắn lại tiến một bước. Đến khi lưng nàng áp vào thân trúc không còn đường lui nữa. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chừng một nắm tay.

“Cảnh Thanh U, thân trúc vốn dĩ đã rỗng.”

Cảnh Thanh U giả vờ ngu ngốc:

“Ồ, vậy sao?”

Thôi, không trêu nàng nữa. Hắn vừa định xoay người rời đi lại nghe nàng không biết sống chết mà tiếp tục nói:

“Ứng Thiếu Khanh, ngài bao nhiêu tuổi rồi, còn cãi nhau với người nhà?”

“Ngươi thì biết gì?”

“Ta không biết, nhưng ta chắc chắn giường nhà ngài ngủ vẫn thoải mái hơn giường nha môn.”

Ứng Chỉ khẽ cười khinh miệt từ tận cổ họng:

“Bổn quan quả thực có điểm đặc biệt khâm phục Cảnh Lang Trung.”

Hắn khâm phục nàng? Cảnh Thanh U bán tín bán nghi: “Cái gì?”

“Cảnh đại nhân không chỉ mặt dày mà còn có tâm thái tốt. Quả nhiên, người tâm thái tốt thì làm việc gì cũng không cố kỵ.”

Cảnh Thanh U: “…”

Lời mỉa mai như thế tưởng nàng không hiểu chắc?

“Hạ quan chúc mừng Ứng Thiếu Khanh thành thân thuận lợi.” Vỗ vai hắn một cái tỏ ý khích lệ.

Cảnh Thanh U suýt thì quay người bỏ đi nhưng nghĩ lại còn phải bắt hung thủ, không thể mải chọc ghẹo nhau:

“Đúng rồi, Ứng Thiếu Khanh, khi nào chúng ta đi bắt Dương Vệ?”

Ứng Chỉ lạnh giọng: “Bây giờ.”