Hôm nay đổi một nhóm Kim Ngô Vệ đi tuần tra, một đội vệ sĩ xếp hàng nghe lệnh của Dương Đội trưởng.
“Hôm nay ta dẫn đội đến khu vực phía Tây tuần tra, các ngươi chỉnh tề lên theo ta xuất phát.” Một tiếng quát của Dương Đội trưởng làm mọi người lập tức đồng thanh: “Rõ!”
Trong đôi mắt âm trầm chẳng nhìn ra chút ấm áp, Nhóm lính tuần tra dưới tay hắn ta lại một mực noi theo tác phong của vạn quân.
Dân chúng ở khu vực phía Tây từ lâu đã sợ sự tuần tra của hắn ta, cho nên những ngày hắn ta trực thì rất ít xảy ra chuyện rắc rối.
Kim Ngô Vệ gõ “keng keng” tiến vào khu vực phía Tây, thương nhân ở đó lâu năm cũng đã quen, nhưng khách qua đường khi thấy gương mặt hung thần ác sát của hắn ta thì vô cùng sợ hãi, bước chân mua sắm cũng nhanh hơn, chỉ muốn rời khỏi nơi có quan binh.
Bàn tay trái khiếm khuyết của Dương Đội trưởng siết chặt thanh kiếm, ánh mắt như điện đảo khắp phố phường người qua kẻ lại.
Trong thư phòng của Cảnh Thanh U ở Đại Lý Tự.
Trên án thư đặt thỏi bạc nàng lấy được từ nhà tên gánh phân đêm qua. Cảnh Thanh U hết nhìn bên trái lại nhìn bên phải, cũng chẳng thấy có gì đặc biệt.
Chỉ có dòng chữ “binh hưởng” chạm khắc trên thỏi bạc khiến nàng chìm vào trầm tư. Không ngờ tra án gϊếŧ người lại lôi ra cả chuyện tham ô.
Cánh cửa bỗng bị đẩy ra, Cảnh Thanh U vội nhét thỏi bạc vào tay áo, cố giấu sự hoảng hốt giả vờ như không có chuyện gì.
Ứng Chỉ đẩy cửa bước vào, vừa liếc đã thấy động tác lén lút của nàng nhưng không nói, hắn cũng chẳng hỏi.
“Hình Tam mang tin tức từ doanh trại Dĩnh Châu đã về.”
“Ồ… được.” Cảnh Thanh U ngơ ngẩn gật đầu.
Tới đại sảnh, Hình Tam và Hình Thất đều có mặt. Hình Thất còn thỉnh thoảng trêu chọc Hình Tam, nhưng mặt y lạnh lùng chẳng đáp lại khiến Hình Thất cũng mất hứng.
Ứng Chỉ bước đến, cả hai lập tức đồng thanh chào: “Lang quân.”
“Hình Tam, ngươi đem toàn bộ những gì tra được ở doanh trại Dĩnh Châu mau nói ra.”
Cảnh Thanh U linh cảm chuyện ở doanh trại Dĩnh Châu không đơn giản, bèn tạm gác lại chuyện thỏi bạc.
“Thuộc hạ điều tra từ thân phận quan kỹ của Tạ Bình. Nàng ta vốn là thiên kim tiểu thư của Thứ sử Dĩnh Châu, sau khi Tạ phủ bị tịch biên thì nàng ta bị giáng thành kỹ nữ đưa đến doanh trại Dĩnh Châu dùng ca vũ hầu hạ quan binh. Sau đó Tạ Bình thân mật với một vị Phó Úy, chẳng bao lâu liền được giải trừ thân phận quan kỹ. Phó Úy kia tên Dương Vệ, nói cũng trùng hợp, thời gian Ngô Dung chết ở doanh trại Dĩnh Châu lại chính là năm Dương Vệ xuất hiện ở doanh trại Dĩnh Châu.”
“Hơn nữa, Dương Vệ này không đơn giản. Gã vốn chỉ là một binh lính nhỏ nhưng trong một lần diễn luyện giữa hai quân, gã xuất thủ cứu được Giáo Úy, liền được đề bạt làm Phó Úy. Về sau, không biết vì lý do gì, cả Tạ Bình và Dương Vệ đều đến thành Trường An. Tạ Bình trở thành kỹ nữ ở Bình Khang phường, còn Dương Vệ thì vào Kim Ngô Vệ dưới trướng Mạnh Kỳ Chí của Nam nha môn.”
Nghe xong một lượt, Cảnh Thanh U bất giác lẩm nhẩm cái tên “Dương Vệ…”, cảm thấy có chút quen tai, hình như từng nghe qua cái tên này ở đâu rồi.
“Ứng Thiếu Khanh, lấy danh sách toàn bộ binh sĩ kia ra!”
Nghe vậy, Ứng Chỉ vội trở vào thư phòng, lập tức lấy danh sách đem ra cho nàng xem:
“Ngươi nhìn ra điều gì rồi sao?”