Chương 44

Một cỗ xe ngựa chậm rãi dừng lại, phu nhân tướng quân được nha hoàn đỡ xuống, phía sau là đại tức phụ đi theo.Nửa tháng trước, hai người họ đã lên Tĩnh Âm Tự ở núi Lô Đài cầu phúc, ở lại đó ăn chay nửa tháng, chỉ mong thành tâm thì sẽ được linh ứng.

Phu nhân tướng quân đương nhiên là cầu nhân duyên cho nhị lang nhà mình, A Chỉ chẳng bao lâu nữa sẽ đến tuổi đội mũ. Nếu hôn sự có thể định xong, vậy thì chính là song hỷ lâm môn, phúc khí trời ban.

Đại ca của Ứng Chỉ là võ tướng, ngày thường vung đao múa kiếm khó tránh khỏi bị thương. Mạnh Hà luôn lo lắng bất an, hy vọng Phật tổ phù hộ phu quân bình an cũng mong bụng mình sớm có tin vui.

Ứng Huy đã sớm biết hôm nay và phu nhân của ông sẽ trở về, nên đã đứng đợi ngoài cửa đợi từ sáng.

“Cung nghênh phu nhân hồi phủ.” Người khác nhìn thấy vị đại tướng quân oai phong thế kia, vậy mà ở trước mặt thê tử lại khom lưng cúi đầu. Nếu để người ngoài trông thấy chắc cười rụng cả răng mất. Thật ra chuyện Ứng đại tướng quân sợ thê tử đã sớm truyền khắp các phủ viện ở thành Trường An này rồi. Nó đã trở thành đề tài để các phu nhân nhà khác bàn luận khi tụ hội.

Mạnh Hà ngoan ngoãn gọi một tiếng “phụ thân”, rồi không quấy rầy hai bậc trưởng bối nói chuyện riêng, mà tự mình về phòng.

Tạ Kiều vừa vào phủ, trước tiên nhìn quanh bốn phía rồi nhíu mày:

“A Chỉ lại chưa về à?”

Ứng Huy lúng túng gật gật đầu:

“Có một đêm do uống say nên nó được Hình Thất vác về đây.” Giọng nói càng lúc càng nhỏ, càng thiếu khí thế.

“Dù có bận đến đâu, chẳng lẽ nó không quản song thân này nữa sao? Một tháng may ra mới về một lần, nó thật muốn ở luôn tại Đại Lý Tự rồi!” Tạ Kiều càng nói càng tức, giọng càng lúc càng lớn.

“Phu nhân bớt giận, rốt cuộc trọng trách của Đại Lý Tự đều dồn lên vai nó, công vụ bận rộn hơn xưa, không thường xuyên ở nhà cũng chẳng sao.”

Tạ Kiều nghe vậy lại càng tức:

“Còn chẳng phải đều tại chàng sao, khi trước cứ khăng khăng bắt A Chỉ làm võ quan, đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ, chàng với A Tộ bị thương còn chưa đủ à? Khó khăn lắm A Chỉ mới có lòng với văn nghiệp, chàng lại ép nó vào quân doanh. Bây giờ thì hay rồi, A Chỉ thậm chí vì tránh chàng mà dứt khoát chẳng chịu về nhà, ngày ngày không thấy bóng dáng, thế thì làm sao nó có hứng thú mà nghĩ tới chuyện thành gia chứ!”

Nói một hơi xong vẫn chưa hả giận, chẳng biết bà lại nghĩ tới điều gì mà thần sắc bỗng biến thành bi thương:

“Lão Ứng à, chàng cũng biết, khi còn sống Vương phi từng căn dặn, chỉ mong A Chỉ bình an thuận lợi mà qua hết một đời. Thù hận, quyền thế vốn là vô cùng vô tận. A Chỉ chẳng biết gì cả, nếu nó có thể vô ưu vô lo sống đời hạnh phúc, thì chúng ta mới có thể an ủi vong linh của Vương gia, Vương phi nơi chín suối.”

Ứng Huy thở dài gật đầu:

“Lời phu nhân, vi phu hiểu rồi.”

“Thôi vậy, để ta đích thân đến Đại Lý Tự một chuyến vậy. Vừa hay ở Tĩnh Âm Tự ta có duyên gặp phu nhân của Thượng Thư đại nhân, chúng ta chuyện trò hồi lâu mới biết nữ nhi nhà bà ấy cũng chưa xuất giá. Ta lập tức đối chiếu bát tự sinh thần, quả thật cực kỳ hợp với A Chỉ.” Tạ Kiều rốt cuộc cũng lộ ra sắc mặt vui mừng khi nói đến chuyện chung thân đại sự của Ứng Chỉ.

Ứng Huy thầm thở dài, theo tính tình của Ứng Chỉ thì hắn chịu đồng ý mới lạ. Thôi kệ, phu nhân vui là được.