Chương 41

Nghe xong những lời Cảnh Thanh U vừa nói, Cao Đại Thông liền biết không thể che giấu chỉ đành quay đầu nhìn phu nhân một cái rồi lại thở dài, nổi giận quát:

“Nàng xem đã dạy dỗ đứa con ngoan của nàng thành cái dạng gì rồi!”

Sắc mặt gã lập tức thay đổi, chẳng còn cái dáng vẻ lễ nghĩa nho nhã như ban nãy nữa rồi.

Cao phu nhân ngồi trên ghế, gương mặt vốn đã tái nhợt nay càng thêm yếu ớt, run rẩy chống ghế đứng dậy:

“Đại nhân, là do dân phụ quản giáo không nghiêm.”

Cảnh Thanh U từng điều tra về Cao gia, biết nhà họ nhân khẩu thưa thớt, Cao Đại Thông tuổi đã lớn mới có được đứa con trai, cả phủ trên dưới đều yêu chiều hết mực, thành ra Cao Nghiệp được nuông chiều trở nên hư hỏng, ăn chơi trác táng chỉ biết hưởng lạc.

Ban đầu Cảnh Thanh U chỉ nghi ngờ vụ án Vương Thu Tâm có liên quan đến Cao gia. Dù sao nếu chỉ chết một nha hoàn, thì Kinh Triệu Phủ đâu cần phải giấu giếm sự thật. Khả năng duy nhất chính là chân tướng liên quan đến thể diện của Cao gia.

Giờ nàng gặng hỏi một hồi, quả nhiên đã chứng thực được những suy nghĩ ban đầu.

“Mẫu thân, chuyện này không liên quan đến con!”

Cao Nghiệp từ bên cạnh chạy ra, la lớn:

“Cái chết của Vương Thu Tâm không hề liên quan đến con!”

Y vừa lao ra, đã có một mùi son phấn nồng nặc xộc thẳng tới, khứu giác nhạy bén của Cảnh Thanh U lập tức nhăn lại phải đưa tay áo lên che mũi. Quả nhiên đúng như lời đồn nơi phố chợ, con trai viên ngoại Cao gia chỉ ham vui tửu sắc, hậu viện chẳng khác nào thanh lâu.

Thấy hài tử nhà mình hấp tấp lộ diện, Cao Đại Thông tức nghẹn trong ngực “hừ” một tiếng, hất tay áo ngồi phịch xuống ghế để lấy lại bình tĩnh.

Ứng Chỉ đối với vụ án này hiểu biết không nhiều, tình huống chất vấn chỉ có thể để nàng đảm nhiệm.

“Cao Nghiệp, ngươi nói cái chết của Vương Thu Tâm không liên quan đến ngươi, vậy ngươi biết những gì? Ngươi đang che giấu điều gì có đúng không?”

Tên này tuy thân hình cao lớn nhưng sắc mặt xám xịt, mắt sưng mọng môi khô nứt: có lẽ là do bệnh hư nhược thân thể gây ra.

“Ta… ta thật ra…”

Cao Nghiệp ấp úng.

Cảnh Thanh U bèn nói thẳng:

“Chỉ có khai ra sự thật, ngươi mới rửa sạch được nghi ngờ.”

Suy nghĩ một hồi, Cao Nghiệp lại nhìn sang phụ thân, Cao Đại Thông mất kiên nhẫn gật đầu.

“Ta nói, ta sẽ nói hết.”

“Hôm đó ta lén theo dõi Vương Thu Tâm ra ngoài, quả nhiên đúng như những gì ta đã nghi ngờ: nàng ấy lại đi hẹn hò với kẻ khác sau lưng ta. Ta tận mắt thấy họ bên bờ Nguyệt Hồ ở phố Thiên Thủy. Ban đầu ta giận lắm định xông ra mắng ngay, nhưng nghĩ lại đó cũng chỉ là một nha hoàn thôi, đuổi đi là được. Đợi nam nhân kia đi rồi, ta đang định về phủ thì lại thấy Vương Thu Tâm bị một gã cao to khác bịt miệng kéo đi. Tên đó che mặt, ta nhìn không rõ nhưng chắc chắn không phải nam nhân lúc nãy.”

Cảnh Thanh U chốt lại:

“Vậy là các ngươi rõ ràng biết Vương Thu Tâm chết vì bị gϊếŧ, thế mà lại mua chuộc nha môn, tung tin ra ngoài là chết do tai nạn. Tất cả chỉ để bảo toàn cho ngươi, bảo toàn danh dự của Cao gia.”

Hiện Cao gia đang tranh giành ngôi vị đứng đầu giới thương nhân, dĩ nhiên không muốn dính dáng đến vụ án mạng này. Huống chi Vương Thu Tâm chỉ là một nha hoàn, cái chết chẳng đáng để tâm.

Ra khỏi Cao phủ, Cảnh Thanh U vẫn trầm mặc, bỗng hỏi Ứng Chỉ một câu:

“Ứng Thiếu Khanh, ngài nhìn ra điều gì chưa?”

“Ngươi muốn nói gì?”

Hắn không đáp, Cảnh Thanh U liền nói thẳng:

“Vương Thu Tâm hẳn là chết trong thành, rồi mới bị vứt xác ở ngoại ô để giả làm tai nạn. Nếu nàng ấy bị gϊếŧ từ đêm hôm trước, thì qua một trận mưa đã bị rửa trôi, thi thể ắt sẽ có biến đổi. Nếu sáng hôm sau mới chết, thì tình trạng thối rữa cũng không khớp. Kết hợp với lời Cao Nghiệp đã nói thì hôm ấy cổng thành đã đóng. Có thể suy đoán rằng Vương Thu Tâm bị gϊếŧ trong thành Trường An rồi sáng sớm hôm sau mới bị hung thủ đem xác vứt ra vùng ngoại ô hoang dã.”