“Vậy ngươi cứ tiếp tục uống đi, ta còn có việc.” Cảnh Thanh U đang định bước đi thì A Thù giơ tay chặn lại:
“Ê? Ngươi đi ngay sao? Bạn cũ nhiều năm không gặp, ngươi lại chẳng muốn cùng ta ôn chuyện ư?”
Cảnh Thanh U khoanh tay đánh giá hắn ta, miệng tặc lưỡi kinh ngạc:
“Ngươi thay đổi rồi.”
A Thù nghe xong, khóe môi nhịn không được nhếch lên, ngẩng cao cằm cười nói:
“Sao nào, A Thù ca ca của ngươi có phải càng thêm anh tuấn tiêu sái, phong độ bất phàm rồi không?”
Cảnh Thanh U không chút biểu cảm, lắc đầu:
“Không, là ngươi trở nên mặt dày hơn thôi.”
A Thù cười cười lại giả vờ đau lòng mà nói:
“Lần đầu gặp lại mà ngươi mỉa mai ta thế này. Ai ya… bao năm tình nghĩa cuối cùng cũng uổng phí rồi.”
Cảnh Thanh U thầm cạn lời:
“Ngươi bớt giả bộ đi. Ngươi đâu phải không biết nhà ta ở đâu. Nếu có chuyện cần tìm ta, thì đã sớm đến rồi. Nay ngươi uống rượu ở đây, chứng tỏ giữa ta với ngươi chẳng có gì để nói, chẳng có tình nghĩa để nối, chẳng có chuyện cũ để ôn.”
A Thù khẽ cười: “Thôi được, ta không nói lại được ngươi.”
Trong tửu quán truyền ra tiếng ồn ào của trò chơi “hành tửu lệnh”, xen lẫn với tiếng của những người đó gọi A Thù quay lại cùng uống rượu.
“Được rồi, ngươi có việc ta cũng có việc, vậy ta đi trước đây.” Cảnh Thanh U chặn lại những lời mà A Thù còn muốn nói tiếp: “Nếu có việc thì hôm khác hẵng nói đi.”
A Thù muốn nói rồi lại thôi, nhìn bóng lưng Cảnh Thanh U xoay người rời đi, hắn ta chỉ thở dài lắc đầu, quay vào trong tửu quán đáp lời với bạn bè một tiếng: “Đây.”
Lại thêm một tháng nữa là đến hội chùa do Pháp Môn Tự tổ chức, những năm trước thường sẽ diễn ra vào mùa xuân tháng ba nhưng năm nay lại tổ chức thêm một lần vào cuối thu, vì Công chúa Y Liên vừa đến tuổi cài trâm.
Ngay cả Công chúa Hoàng thất cũng đích thân đến tham dự hội chùa, thì các vị tiểu thư phu nhân trong thành tự nhiên càng tranh nhau mà tham gia.
Hiệu may này chuyên làm y phục kiểu gấm lụa thanh nhã, vừa vặn thích hợp để mặc trong ngày hội chùa ấy.
Cảnh Thanh U vừa bước vào, tiểu nhị đã tiến đến nghênh đón:
“Nương tử, hoan nghênh ghé thăm cửa hàng chúng tôi. Không biết là muốn may thêm y phục nữ trang hay nam trang ạ?” Hiện nay phong tục cởi mở nên cũng thịnh hành việc nữ tử mặc nam trang.
“Y phục cho nữ nhân đi, thường ngày ở nha môn mặc quan phục cũng chán rồi.” Chọn một bộ hoa văn đơn giản, kèm thêm một chiếc khăn choàng mây đỏ.
Cảnh Thanh U vén tà áo, hai chân hơi dạng ra, hào sảng ngồi xuống ghế, lại dùng bộ dạng lười nhác mà uống trà. Chẳng bao lâu sau, cửa hiệu lại có một vị khách bước vào.
Nữ tử kia dáng người uyển chuyển, y phục diễm lệ vừa đi vào cửa đã chậm rãi đưa bàn tay như ngọc lấy chiếc mũ che đầu xuống. Cảnh Thanh U nhìn kỹ mới nhận ra người đó, là tiểu thư phủ Thượng Thư Hộ Bộ.
Lục Thư khẽ nâng mắt vô tình liếc vào trong, là Cảnh Thanh U? Sao nàng cũng ở đây. Chẳng lẽ cũng vì chuyện hội chùa này. Hừ, còn tưởng nàng làm bộ thanh cao, hóa ra cũng chỉ là kẻ phàm tục muốn bám lấy công chúa.
Rõ ràng là danh môn quý nữ, lại cứ phải lẫn lộn với bọn nam tử, chỉ có nàng là khác biệt làm mất mặt nữ nhân. Nay trong toàn thành Trường An, ai ai cũng khen ngợi nữ tử hiền lương tài sắc, chính là để nói Lục Thư đây.
Trong lòng Lục Thư khinh ghét Cảnh Thanh U trăm phần nhưng trên mặt lại không lộ ra, ngược lại phải giả vờ thân thiện bước tới chào hỏi:
“A U, ngươi cũng đến may xiêm y mới à.”
Thật lạ, từ khi nào Cảnh Thanh U lại thân với vị tiểu thư Lục gia này đến mức gọi tên cúng cơm nàng vậy.