Chương 35

Cảnh Thanh U khẽ nhíu mày, hàng mi cụp xuống trầm ngâm. Ứng Chỉ thấy vậy thì tiếp tục nói:

“Tạ Bình vốn là quan kỹ, cha nàng ta từng làm Thứ sử Quý Châu hai nhiệm kỳ, nhưng sau bị tra ra tham ô nhận hối lộ, cả nhà bị xét xử lưu đày đến Lĩnh Nam, nữ quyến trong nhà bị tịch biên làm kỹ nữ. Tạ Bình trong chốc lát liền biến thành quan kỹ, hộ tịch thuộc quân doanh Dĩnh Châu. Sau này không rõ vì lý do gì mà được giải trừ hộ tịch rồi mất dạng luôn.”

Tựa như những khúc mắc trong đầu bỗng chốc được gỡ ra, Cảnh Thanh U vội nói:

“Ứng Thiếu Khanh, mau phái người đến quân doanh Dĩnh Châu hỏi thăm. Năm đó trong những người tòng quân có phải có một kẻ tên Ngô Dung không.”

Nguyên nhân chi tiết Cảnh Thanh U không nói thêm, nhưng hai người kia đã ngầm hiểu ý, trong lòng đều biết bước tiếp theo nên đi đâu.

Ứng Chỉ lập tức xoay người đi tìm người phái đi.

“Tiểu Nguyên, ngươi theo ta về Hình Bộ một chuyến, chúng ta còn việc khác phải làm.”

Mã Nguyên hoàn toàn không hiểu hai người họ đang bày mưu tính kế gì, chỉ ngốc nghếch nghe theo sắp xếp của đại nhân.

Sáng sớm, Cảnh Thanh U không mặc quan phục, chỉ một thân trang phục nam tử đi đến khu phố phía Tây. Khu phố phía Tây là khu buôn bán phồn hoa của Trường An, lần này nàng đi đến đây là để đến một hiệu may.

Đã lâu chưa ra ngoài đi dạo, đường phố quả thực ngày càng náo nhiệt. Đi ngang một tửu quán, thấy không ít vũ nữ người Hồ trẻ đẹp bưng rượu mời khách, ca múa nhạc vang lên khiến công tử con nhà quyền quý chìm trong men say.

Cảnh Thanh U vô tình liếc mắt, lại như thoáng thấy người quen.

“A Thù?”

Một nam tử mặc y phục người Hồ đang cầm bát rượu uống ừng ực, nghe thấy có người gọi liền nhìn ra ngoài, đôi mắt sáng lên.

“A U!”

Nam tử lập tức đặt bát rượu xuống, nhanh chân bước đi ra. Ngay giữa đường xá ôm chầm lấy Cảnh Thanh U. Nàng bị va chạm bất ngờ không kịp phòng bị.

“Ngươi… buông ta ra.” Cảnh Thanh U bị ôm đến mức thở không nổi.

“A U, từ lần chia tay ở Quy Tư, ta với ngươi đã mấy năm chưa gặp rồi.” Nam tử nói thứ tiếng Trung Nguyên không mấy lưu loát, mỗi âm điệu đều mang theo chút run run.

A Thù là người Cao Xương. Những năm gần đây Cao Xương và Đại Yến giao hảo, biên giới hai nước thông thương nên thương mại qua lại tấp nập. Ở thành Trường An có nhiều người Cao Xương đến định cư, tự nhiên cũng có nhiều người Đại Yến sang Cao Xương buôn bán. Cảnh Thanh U từng theo Lam Thức sang Cao Xương, ở Quy Tư quen biết A Thù.

Cao Xương ở phía tây rất xa Đại Yến. Lần đầu Cảnh Thanh U rời Đại Yến, khi đến Quy Tư đã bị triệu chứng không hợp thổ nhưỡng, may mắn trong đoàn thương nhân của A Thù có người từ Trường An đến nên có kinh nghiệm về chuyện này. Vì vậy nàng đã dưỡng bệnh trong đoàn của A Thù.

Trong thời gian đó, Cảnh Thanh U quen được nhiều người Hồ, mà A Thù chính là bằng hữu người Hồ tộc đầu tiên của nàng.

Khi ở Quy Tư điều dưỡng, Cảnh Thanh U từng nói rõ thân phận thật cho A Thù biết: nàng là tứ tiểu thư nhà Trung Thư Lệnh ở thành Trường An. Nếu có việc gì đến Trường An, có thể tìm đến nàng. Trung Thư Lệnh vốn là người khoan hậu chính trực nên có thể yên tâm.

Cuối cùng Cảnh Thanh U cũng thoát ra khỏi vòng tay ngạt thở ấy, chỉnh lại y phục và nghiêm mặt nói:

“Ngươi đến Trường An từ khi nào, còn ở đây… mua vui uống say?” Trong mắt nàng còn mang chút ghét bỏ.

“Ta đến đây là để mời mấy huynh đệ uống rượu. Vừa rồi ta chở một chuyến hàng đến Trường An. Báo cho ngươi một tin tốt, ta sẽ ở Trường An nghỉ ngơi một thời gian.”

Đây tính là tin tốt gì chứ.