Chương 32

Đến tối, bữa tiệc diễn ra, không biết vì sao Cảnh Thanh U lại trở thành tâm điểm.

Rõ ràng nàng đang mải chơi với A Nguyên, hai dì cháu vui đùa say sưa nhưng lại vì một câu của tỷ tỷ đã khiến nụ cười trên môi nàng vụt tắt.

“A U, muội thích trẻ con như vậy, sao không mau thành thân rồi tự sinh một đứa đi?”

Cảnh Thanh U: “…”

Vừa nghe xong lời này, Cảnh Trọng Minh và Tô Lâm Nhu đồng thời quay đầu nhìn tiểu nhi nữ nhà mình.

Bị ánh mắt nóng rực đó chiếu đến, trong lòng Cảnh Thanh U bỗng bồn chồn. Tô Lâm Nhu thuận thế nói tiếp:

“A U à, ta nghe bà mối giới thiệu con trai út nhà họ Tống…”

“Phụ thân, mẫu thân! Nữ nhi ăn no rồi xin phép cáo lui trước.” Cảnh Thanh U vội nói xong liền bỏ đi.

Tô Lâm Nhu bất đắc dĩ: “A Miểu à, con nhất định phải khuyên nhủ muội muội của con đi.”

Thấy cảnh đó, mọi người trên bàn chỉ biết cười rồi lại lắc đầu.

Đại thiếu gia Cảnh Duy Phong đã thành thân cũng sinh được một trai một gái. Nhị tiểu thư Cảnh Thanh Miểu cũng đã có một con trai. Chỉ còn lại A U là khiến cho Tô Lâm Nhu phải lo lắng.

Mặt trời dần lặn. Trước khi rời phủ, Cảnh Thanh Miểu đã ghé qua viện tử của muội muội một chuyến.

“A U!”

Cảnh Thanh U lúc ấy đang ngồi trong viện, vừa thong dong đọc sách vừa ăn trái cây.

“Tỷ tới viện của muội làm gì vậy? Muội đoán chắc tỷ tỷ sắp rời phủ, còn định ra tiễn tỷ đây này.” Nói đến đây, nàng bỗng phản ứng lại, tỏ ra nghi hoặc:

“Chẳng lẽ tỷ thật sự nghe lời mẫu thân, đến khuyên muội đi gặp cái tên công tử nhà họ Tống gì đó sao?”

Cảnh Thanh Miểu bất đắc dĩ mỉm cười: “Không phải, tỷ chỉ muốn đến trò chuyện với muội một chút thôi.”

Cảnh Thanh U ngẩn người: “Nói chuyện gì cơ?”

Hai tỷ muội ngồi trong viện, tựa như hàn huyên việc nhà. Cảnh Thanh Miểu đưa tay chỉ vào ngực muội muội:

“Tỷ chỉ muốn hỏi, trong lòng A U của chúng ta có phải đã có người nào rồi không?”

Cảnh Thanh U nghe xong liền khẽ cười nhạt:

“Làm gì có! Dù ngày ngày muội đều cùng bọn nam nhân kia chung đυ.ng, nhưng muội đối với họ tuyệt không có nửa phần tâm ý. Trái lại, muội còn thấy họ phiền phức.”

“Muội thật là…” Cảnh Thanh Miểu bất lực đổi cách hỏi:

“Tỷ nghe nói gần đây muội cùng nhị lang của phủ Trấn Quốc tướng quân điều tra vụ án? Người ta văn võ song toàn, dung mạo đoan chính, muội không động lòng chút nào sao?”

Lại là chuyện gì đâu thế này.

“Muội mặc kệ hắn là công tử nhà nào, trong mắt muội hắn chỉ là Thiếu Khanh của Đại Lý Tự, là đồng liêu cùng muội tra án. Ngoài ra, không có cảm tình gì khác.”

Cảnh Thanh Miểu trầm ngâm chốc lát, lại dò hỏi:

“Thế A U nghĩ sao? Chẳng lẽ tất cả nam tử trong thành Trường An không ai lọt vào mắt muội?”

Cảnh Thanh U khẽ thở dài:

“Tỷ xem, phụ thân và mẫu thân tuy hạnh phúc nhưng phụ thân vẫn có tiểu thϊếp. Điều muội muốn là nhất sinh nhất thế nhất song nhân, nếu không được thì muội tình nguyện không gả. Huống chi hiện nay muội đang làm quan trong triều, việc muội làm đều là điều bản thân mong muốn. Nếu gả đi sẽ trở thành phụ nhân, phải ở nhà tề gia giáo tử, làm vậy là ép muội phải từ bỏ tất cả sao?”

“Chuyện tình cảm trong lòng muội, tỷ không hiểu hết, nhưng tỷ biết muội vốn khác chúng ta. Nếu tỷ còn cố khuyên ép, ngược lại thành ra tỷ không thấu tình đạt lý.”

Nghe muội muội nói xong, Cảnh Thanh Miểu bỗng thật sự sinh lòng kính trọng. Nữ tử trong thiên hạ ai chẳng khát khao phu quân chỉ yêu một mình mình, nhưng ai cũng rõ đó là điều khó có thể. Nếu phu quân nạp thϊếp, người làm chính thất còn phải lấy danh “hiền thê” giả vờ rộng lượng. Chỉ có A U mới dám nghĩ, dám chống lại thói đạo lẽ thường như thế. A U xuất sắc như vậy, chắc chắn sẽ gặp được lang quân thấu hiểu nàng.