Chương 30

Nghe đến “Huyền Minh Phong”, tay Cảnh Thanh U đang đùa nghịch với con mèo thoáng khựng lại, rồi lập tức trấn tĩnh thuận miệng phụ họa:

“Huyền Minh Phong à? Hạ quan từng nghe phụ thân nhắc qua nơi đó.”

“Ồ? Nhắc những gì?”

Cảnh Thanh U đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn mà mỉm cười:

“Nói nơi đó có nhiều cao thủ võ lâm, còn có vô số đệ tử ngưỡng mộ mà tìm đến. Đáng tiếc hạ quan chưa từng được tận mắt thấy phong cảnh trên đỉnh núi.”

“Thực ra cũng chẳng có gì, ngày ngày chỉ tọa thiền, luyện kiếm, ngày này qua ngày khác khô khan lắm.” Ứng Chỉ giả vờ an ủi.

Cảnh Thanh U vừa định đáp thì có người chạy đến hậu viện tìm.

“Ứng Thiếu Khanh, ngoài cổng có một bà lão cứ quấy rối.”

“Xảy ra chuyện gì?” Ứng Chỉ dặn dò về con mèo xong, cùng Cảnh Thanh U bước ra đại sảnh.

“Mấy ngày trước bà lão này đã tới, nhưng bị binh lính gác cổng xua đi, hôm nay lại đến nữa, thuộc hạ không biết làm sao mới phải báo với ngài.”

Ứng Chỉ vừa bước ra, bà lão lập tức lao đến túm lấy tay áo hắn mà gào:

“Trả công đạo cho nữ nhi của ta!”

Cảnh Thanh U chưa từng thấy cảnh tượng này, liền né sang một bên. Đám nha dịch thấy thế vội tiến lên khống chế nhưng Ứng Chỉ ra hiệu đừng động.

Hắn bất đắc dĩ đành trấn an trước đã: “Có oan tình gì, bà lão xin hãy trình lên, ta xem xong mới có thể trả công đạo cho con gái bà.”

Bà lão nghe vậy, gương mặt đẫm nước mắt bỗng lóe lên tia hy vọng: “Thật sao? Ngài không đuổi ta đi sao?”

Ứng Chỉ đỡ bà lão ngồi xuống ghế:

“Ta là Thiếu Khanh của Đại Lý Tự, bà có oan khuất gì xin hãy nói cho ta nghe.”

Cảnh Thanh U cũng không rời đi mà ngồi xuống ở đại sảnh, cùng mọi người lắng nghe bà lão kể lại.

Bà lão nói: hơn mười ngày trước ở ngoại ô kinh thành phát hiện một cỗ thi thể, nha môn phái người đến gọi bà đi nhận dạng, xem có phải là con gái bà không. Vừa nhìn thấy đôi giày, bà đã biết ngay đó là con gái mình, bởi chính tay bà khâu cho con, làm sao mà không nhận ra được. Nỗi đau quá lớn khiến bà lão ngất lịm ngay tại chỗ.

Theo lý, án mạng xảy ra ở ngoại ô sẽ do huyện nha địa phương quản lý, nhiều lắm cũng chỉ trình lên đến Kinh Triệu Phủ Doãn, tuyệt đối không thể để Đại Lý Tự xử lý.

Thi thể của Vương Thu Tâm là do một tiều phu lên núi đốn củi phát hiện, sau đó chạy đi báo quan. Kinh Triệu Phủ thẩm tra rồi kết án rằng Vương Thu Tâm sơ ý trượt chân làm cho đầu va phải đá, sau đầu mất máu quá nhiều mà chết. Coi như khép án xong.

Nhưng bà lão không tin con gái mình lại vô duyên vô cớ chết như thế, bà lão đã chạy đến Kinh Triệu Phủ làm loạn. Kinh Triệu Phủ Doãn đùn đẩy, ném vụ án cho Đại Lý Tự. Đại Lý Tự cũng không phải là nơi để người khác sai bảo, Đại Lý Chính vừa xem thì nói: án trong vùng phụ cận kinh thành không thuộc quyền quản lý của họ, liền ném trả lại cho Kinh Triệu Phủ Doãn. Cứ thế hai bên đẩy qua đẩy lại.

Bà lão tuyệt vọng, ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt. Nghe tin trong thành Trường An đang náo loạn vì vụ án mạng liên hoàn, trong lòng bà lại càng bất an. Bà chỉ còn cách mỗi ngày đến trước Đại Lý Tự và nha môn Kinh Triệu phủ Doãn khóc lóc, chỉ mong điều tra rõ nguyên nhân cái chết của nữ nhi nhà mình.

“Đại nương, thế này đi, vụ án này Đại Lý Tự sẽ tiếp nhận.”

Bà lão mừng rơi lệ quỳ xuống dập đầu: “Đa tạ đại nhân! Đa tạ đại nhân!”

Ứng Chỉ vội gọi bà lão đứng dậy, sai thuộc hạ dẫn bà lão đi ghi lại chi tiết vụ án.