Chương 29

Ứng Chỉ dùng ánh mắt khinh miệt nhìn nàng, còn nàng thì dửng dưng:

“Sao vậy Ứng Thiếu Khanh, làm quan hai năm rồi mà chưa học được mấy câu xã giao quan trường à?”

“Bổn quan chỉ không ngờ Cảnh đại nhân cũng biết nói mấy lời này.”

“Sao nào, Thiếu Khanh đại nhân muốn nghe sao? Muốn nghe thì hạ quan cũng có thể nói với ngài đấy.”

Ứng Chỉ: “…”

Cảnh Thanh U mỉm cười:

“Ta biết thiếu khanh khinh thường hư tình giả ý. Nhưng ngài cũng thấy rồi đó, vài câu nịnh hót thì có việc gì mà chẳng thuận lợi hơn? Ta không cần ai phải nhớ ơn ta, cũng chẳng cần cảm động rơi lệ vì ta. ‘Thiên hạ hưng hưng giai vi lợi lai, thiên hạ nhộn nhạo giai vi lợi vãng’*.”

*Thiên hạ tấp nập đều vì lợi mà đến, cũng vì lợi mà đi.

Ứng Chỉ há lại không hiểu, chỉ có điều nàng vốn con gái tể tướng, sao lại lĩnh ngộ được mấy đạo lý này? Chẳng lẽ Trung Thư Lệnh còn dạy nàng cả những điều ấy?

Ứng Chỉ trầm mặc chốc lát, ánh mắt mang ý vị sâu xa mà nhìn nàng:

“Nhưng có lúc cũng chẳng cần giả vờ. Không phải ai cũng ăn được cỡ đó.”

Cảnh Thanh U chỉ cười mà không đáp lại hắn. Trong bụng lại thầm nghĩ: quả nhiên Ứng đại tướng quân bảo vệ hắn quá kỹ, hai mươi tuổi rồi mà vẫn ngây thơ thế này.

Đợi một hồi, viên quan Tuần phố cũng đã dâng danh sách lên, Cảnh Thanh U và Ứng Chỉ lấy xong liền rời đi.

Giữa ban ngày, ánh nắng chói chang nhất, Cảnh Thanh U ra khỏi cửa thì rón rén nép vào bóng lưng Ứng Chỉ để tránh nắng.

Đến trước xe ngựa, Ứng Chỉ thấy nàng chưa theo kịp nên ngoảnh đầu lại, ngay lập tức đối diện với đôi mắt sáng long lanh ẩn ý cười của nàng.

Cảnh Thanh U giả vờ như chẳng có gì:

“Ứng Thiếu Khanh, ngài lên trước đi.”

Lên xe rồi, hai người mới dám nói suy đoán của mình.

“Hạ quan vừa rồi đi phía sau tuần phố, lén ngửi mùi tóc hắn ta, xem ra không phải là người đó.”

“Thế ngươi đòi danh mục toàn bộ này làm gì?”

“Phái người đến Kinh Triệu Phủ tra cho rõ từng người một: về quê quán, lộ trình thăng tiến của bọn họ.”

“Ngươi muốn tìm ra kẻ tên Ngô Dung kia? Sao không hỏi thẳng Mạnh Kỳ Chí?”

“Thiếu Khanh đại nhân tự xem đi, trong này có tên Ngô Dung nào không?”

Ứng Chỉ vội lật dở từng danh mục, quét mắt mấy lượt quả nhiên không có.

“Nói không chừng người đó đã đổi tên họ…”

Về đến Đại Lý Tự, Ứng Chỉ liền sai người đến Kinh Triệu Phủ tra hộ tịch. Chờ mãi không thấy Cảnh Thanh U, còn tưởng nàng lại trốn việc.

Đi đến hậu viện thì bỗng nghe tiếng mèo “meo meo”, hắn cất tiếng gọi:

“Cảnh Thanh U, ngươi đang làm gì đó?”

Ổ mèo của “Meo Meo” đang phơi thẳng dưới nắng, chắc chắn nó rất khó chịu.

“Hạ quan chỉ đến đùa với Meo Meo, tiện thể xoay cái ổ của nó sang hướng khác.”

“Lẽ nào nó đã quen với tay ngươi sao?” Ứng Chỉ nhớ mình mất ba ngày công, ngày ngày mang nước, mang thức ăn, nó mới dần bớt cảnh giác. Thế mà Cảnh Thanh U chỉ mới ngày thứ hai…

“Lông Meo Meo mượt thật đấy, lại ngoan ngoãn, nó đã biết chúng ta gọi nó là Meo Meo rồi này.”

Ứng Chỉ lại gần, nhìn con mèo lười biếng đang lăn ra phơi bụng, nhắm mắt ngủ:

“Con mèo này tuy thân thiện, nhưng cảnh giác rất cao. Một khi đã tin ai, sẽ giao phó cả thân thể đấy.”

Cảnh Thanh U khẽ gãi cằm nó:

“Vậy thì hạ quan quả thật may mắn vì đã trở thành người nó tin cậy.”

“Ngươi không thấy nó giống một số người sao?”

“Giống ai?”

“Giống hệt một người bằng hữu ta từng gặp ở Huyền Minh Phong.”