Hình Thất có chút đắc ý vừa hầu hạ hắn thay y phục vừa lẩm bẩm:
“Tiểu nhân đã bảo rồi, tắm nước lạnh là sẽ cảm mà.”
Ứng Chỉ mặc xong áo ngoài cuối cùng, liếc hắn: “Ta còn chưa điếc đâu…”
Hình Thất cười hì hì:
“Tiểu nhân cũng vì lo cho công tử thôi, sáng nay dùng xong bữa sớm thì có thể uống thuốc.”
Khó trách Hình Thất theo hắn bao năm vẫn luôn lo chu đáo như vậy.
“À đúng rồi công tử, người phái đi đến huyện Tử Dương và Dĩnh Châu đã trở về.”
“Bảo người đến nha môn chờ ta.”
Ứng Chỉ ra đến cửa lại chần chừ: “Tối qua ta về phủ có gặp phụ thân không?”
Hình Thất len lén nhìn chủ tử, việc cha con họ cậu ta cũng khó xen vào:
“Lúc ấy công tử say quá nên thần trí không nhớ rõ. Tướng quân thấy chúng ta về thì bảo mau dìu công tử vào nghỉ, chỉ dặn nấu canh giải rượu, ngoài ra ngài ấy không nói gì thêm.”
Ứng Chỉ gật đầu không nói nữa, rồi đẩy cửa bước đi.
Sáng nay đến nha môn thì thấy có người còn đến sớm hơn cả hắn. Từ xa đã trông thấy Cảnh Thanh U ngồi vắt chân trên ghế chính ở giữa đại đường, một tay chống cằm tay kia thì lật sách, dáng vẻ thong dong.
Người đến gần, nàng mới phát hiện ra Ứng Chỉ. Vừa thấy hắn, nàng lập tức buông sách đứng dậy chỉnh giọng ra dáng quan nhân:
“Ứng Thiếu Khanh.”
Ứng Chỉ thản nhiên liếc nàng rồi lại đi vài bước ngồi ngay vào chiếc ghế nàng vừa ngồi:
“Hôm nay Cảnh Lang Trung đến sớm nhỉ.”
Cảnh Thanh U lập tức cung kính:
“Manh mối đã có nên cũng cảm thấy thoải mái. Sáng ra thấy Thiếu Khanh đại nhân tinh thần phấn chấn, chắc tối qua nghỉ ngơi tốt lắm nhỉ? Mong Thiếu Khanh đại nhân đừng trách hạ quan nhiều lời, hạ quan cũng chỉ quan tâm đến sức khỏe của ngài thôi, thân thể tráng kiện mới có thể trợ lực phá án mà.”
Câu hỏi này quả thật làm Ứng Chỉ khó chịu chỉ thấy cạn lời, ngoài mặt vẫn phải tỏ ra thản nhiên:
“Đa tạ Cảnh đại nhân quan tâm, tối qua ta ngủ rất ngon.”
Cảnh Thanh U cười nhạt.
“Ngươi vừa nói đã có manh mối, vậy không ngại chia sẻ một chút chứ?”
Tối qua về phủ, Cảnh Thanh U đã suy nghĩ cẩn thận một lượt. Nàng và Ứng Chỉ đã lập ra vụ cá cược, vậy thì không thể dễ dàng tiết lộ manh mối. Nàng vốn lanh lợi nên thừa cơ có thể moi ra được manh mối từ tay Ứng Chỉ.
“Ứng Thiếu Khanh đại nhân, hạ quan và ngài trước đó từng lập ra vụ cá cược, ngài còn nhớ chứ?” Nói xong câu này, Cảnh Thanh U len lén quan sát phản ứng của hắn.
Ứng Chỉ bỗng bật cười, đứng dậy đi ra dưới mái hiên. Vừa lúc mặt trời mới lên, một tia nắng chiếu thẳng vào sân. Hai người cũng thôi vòng vo cứ thế mà “mở toang cửa sổ nói thẳng”.
“Cảnh Lang Trung, đừng quên hiện giờ chúng ta cùng chung một thuyền, hay nói cách khác thì vận mệnh của Hình Bộ và Đại Lý Tự đã buộc chặt với nhau.” Gương mặt Ứng Chỉ trông vô cùng nghiêm túc không giống đang nói đùa.
Hắn cao hơn Cảnh Thanh U một cái đầu, hơi cúi xuống dùng ánh mắt nhìn thẳng vào nàng:
“Cảnh Thanh U, ta biết ngươi thông minh, sau lưng còn có Cảnh gia làm chỗ dựa. Nhưng thế lực trong triều rối ren phức tạp. Nếu vụ án này không điều tra ra chân tướng, ngươi nghĩ Đại Lý Tự và Hình Bộ sẽ thế nào? Chỉ đơn giản như lời bệ hạ nói thì quan lại cùng chịu phạt ư? Thực ra ngươi cũng nhận ra rồi, sau vụ án này còn có bàn tay thúc đẩy. Hung thủ có thể chỉ là kẻ gϊếŧ người bình thường nhưng kẻ đứng sau thì tuyệt đối không tầm thường.”
Ứng Chỉ thở dài: “Chúng ta chỉ cần tìm ra hung thủ. Còn chuyện sâu xa hơn từ từ rồi hãy tính.”
Ngay từ đầu, Cảnh Thanh U cũng thấy không ổn. Sau khi được phụ thân nhắc nhở, nàng đã mơ hồ đoán ra vụ này dính dáng đến tranh quyền. Đại Lý Tự là vật hy sinh, còn Hình Bộ chẳng qua là kẻ chết chung.