Ứng Chỉ đứng dậy chỉnh lại y phục, đổi sang bộ dáng nghiêm nghị thường ngày.
“Hôm nay sao tới sớm vậy? Chẳng phải hôm qua ngươi nói có việc bỏ đi trước sao? Giờ đã giải quyết xong rồi à?”
Cảnh Thanh U mỉm cười:
“Đương nhiên, ta đã giải quyết xong.”
“Thế bản khám nghiệm tử thi, ngươi đã xem qua chưa?”
Ý gì đây? Chẳng lẽ câu hỏi này có bẫy hả?
“Đã xem qua.”
Ứng Chỉ vẫn không thay đổi nét mặt, vừa đi vào thư phòng vừa hỏi tiếp:
“Vậy cảm thấy thế nào?”
Cảnh Thanh U nghĩ ngợi một hồi rồi lựa lời:
“Hạ quan ngu dốt nên không hiểu thuật nghiệm thi, tất nhiên chẳng thấy điều gì bất thường. Chỉ phán đoán theo như từ giấy tờ đã ghi mà suy ra hai người kia đều chết bởi vết thương do kiếm gây ra.”
Nghe đến hai chữ “kiếm”, Ứng Chỉ đưa mắt hướng nàng, ánh nhìn này có ý dò xét mà nói:
“Sao biết nhất định là kiếm, không thể là loại binh khí sắc bén khác sao?”
Cảnh Thanh U đáp lại ánh mắt hắn:
“Cả hai tử thi đều có vết thương chí mạng kéo dài từ trước cổ ra sau gáy. Muốn vừa sắc bén vừa dài như thế, kiếm là thứ phổ biến nhất.”
Khóe môi Ứng Chỉ nhếch lên:
“Thế còn phát hiện gì nữa không?”
Đây rõ ràng là gài bẫy bằng lời nói rồi. Dù sao Cảnh Thanh U cũng không dại gì nói hết ra. Chưa chắc hắn thật tâm muốn phá án, hơn nữa từ khâu khám nghiệm ở Đại Lý Tự, rõ ràng có che giấu nội tình gì đó. Nàng phải giữ lại một phần suy nghĩ của mình.
“Hạ quan ngu dốt, không phát hiện gì thêm.”
Ứng Chỉ cười nhạt, tiếp tục đi:
“Vậy ngươi quả thật ngu dốt nhỉ.”
Cảnh Thanh U tức đến bật cười. Ha! Lần đầu tiên có người dám mắng nàng ngu dốt!
Nàng có thể tự giễu, nhưng không cho phép người khác chê cười bản thân!
Cảnh Thanh U bước nhanh lên đi ngang hàng:
“Ứng Thiếu Khanh! Chính bởi chưa phát hiện, nên hạ quan mới cả gan xin được đến chỗ ở của nạn nhân để tra xét.”
Nghe vậy, Ứng Chỉ dừng bước lại liếc nàng:
“Đừng vội, đi xem thi thể trước đi.”
Cảnh Thanh U nghi hoặc nhìn bóng hắn đi trước. Xác chết đều đã thối rữa, còn xem cái gì được chứ?
Thôi kệ, cứ đi theo xem hắn định làm gì.
Đến tiền sảnh thì thấy Mã Nguyên cũng đã tới. Đúng lúc, có thể để cậu ta đi thay mình.
Cảnh Thanh U bước nhanh ra khỏi cổng Đại Lý Tự định chuồn trước. Không ngờ ngay lúc đó, Ứng Chỉ dắt một con ngựa từ chuồng ra, Khinh Thất cũng dắt thêm một con theo phía sau.
Vừa khéo gặp nhau ngay cổng lớn, cả hai đưa mắt nhìn nhau nàng gượng gạo nở nụ cười.
“Thế nào, Cảnh Lang Trung lại có việc gì sao?” Ứng Chỉ ngồi trên ngựa nhìn xuống, dáng người nhỏ bé của Cảnh Thanh U lại càng trở nên thấp bé hơn.
Cảnh Thanh U cười mà như không cười:
“Không có việc gì, hạ quan ở đây nghênh đón Ứng Thiếu Khanh đại nhân mà.”
“Cảnh Lang Trung biết cưỡi ngựa không?”
Nàng quả thực biết cưỡi ngựa, mấy năm ở Huyền Minh Phong đâu chỉ quanh quẩn trên núi, Lam Thức từng dẫn nàng đi khắp nơi, cả cưỡi ngựa cũng là bà ấy dạy. Nhưng lúc này phải giả vờ không biết mới đúng, dù sao nữ tử bình thường luyện cưỡi ngựa bắn cung vốn là chuyện quá bất thường.
“Hạ quan không biết.”
Hừ, Cảnh Thanh U, quả nhiên hắn đã nhận ra rồi. Một câu rồi lại một câu “hạ quan”, hận không thể tỏ rõ nàng e ngại hắn đến thế nào.
Ứng Chỉ không nói gì, cũng không biết hắn đang nghĩ gì.
“Ứng Thiếu Khanh đại nhân?”
Ứng Chỉ bỗng mỉm cười lạ lùng:
“Vậy thì chỉ có thể cùng ta cưỡi chung một ngựa. Mã Nguyên cũng không biết cưỡi, Khinh Thất sẽ đưa cậu ta theo.”
“Cái này… không ổn lắm đâu. Chúng ta đều mặc quan phục, đường đường chính chính ngồi chung một ngựa chẳng phải quá mức gây chú ý sao…”
“Cảnh Lang Trung nói vậy là đang e ngại phân biệt nam nữ sao?”
Cảnh Thanh U vừa định nói: “Hạ quan…” thì lại bị hắn ngắt lời.
“Ắt hẳn không phải ha. Đã thế còn lo gì? Toàn bộ thành Trường An này đang trông ngóng chúng ta sớm ngày phá án, cũng cần phải có động thái cho họ thấy chứ.”