Chương 12

Cảnh Thanh U chịu không nổi cảnh người tỷ tỷ suốt ngày khóc lóc than thở, liền bước nhanh tới nắm lấy tay áo nàng ta, giọng gắt gỏng:

“Cảnh Thanh Nhã! Tỷ thật sự muốn gã đi đến thế sao? Sao không khóc cho mù mắt luôn đi! Suốt ngày ở trong phủ chẳng làm gì, chỉ biết than thân trách phận. Cũng không phải không có lang quân đến xem mặt tỷ đâu, nhưng mắt tỷ luôn cao hơn đầu mơ tưởng viển vông. Ta thật lo ngươi lòng tham thì cao mà mệnh lại mỏng manh như giấy đấy!”

Cảnh Thanh Nhã bị mắng nên nghẹn họng, muốn phản bác mà chẳng tìm được lời:

“Muội… muội!”

Mất hết mặt mũi nên nàng ta hổ thẹn vừa khóc vừa bỏ chạy.

Tô Lâm Nhu khẽ thở dài:

“A U à, con cũng không nên nói tam tỷ của con như thế. Dù sao hôn sự của nó cũng bị ảnh hưởng bởi việc năm đó con bước chân vào quan trường. Còn con nữa, ta cũng đã nghe phụ thân con nói rồi, rõ ràng quan trường không chấp nhận, còn con thì cứ cố chống đỡ, chẳng thà về nhà chuẩn bị hôn sự làm một nữ tử bình thường cho xong?”

Cảnh Thanh U tất nhiên không chịu mà vờ làm nũng lắc nhẹ cánh tay mẫu thân:

“Nương à, người biết chí hướng của con mà, chính là mở rộng con đường để nữ tử có thể làm quan. Con sao có thể dễ dàng từ bỏ?”

Cảnh Trọng Minh đặt chén trà xuống, đúng lúc chen vào:

“Nhà họ Cảnh chúng ta có thể sinh ra một nữ nhi như A U cũng thật là vinh quang! Ta thấy chưa có lang quân nào xứng với A U cả, ít nhất là cho đến nay ta vẫn chưa gặp được.”

Tô Lâm Nhu bất đắc dĩ lắc đầu, hoàn toàn chẳng làm gì được hai cha con nhà này:

“Ta cũng muốn xem thử hai người còn có thể quậy ra động tĩnh gì ở chốn triều đình đây?”

Cảnh Trọng Minh đứng dậy đi tới bên thê tử, khẽ nắm lấy tay bà vỗ về an ủi:

“Phu nhân cứ yên tâm, có ta che chở cho nữ nhi, không ai dám bắt nạt A U đâu.”

Cảnh Thanh U biết mình vừa rồi nói hơi nặng lời, nhưng nàng cũng không thể hạ mình đi xin lỗi Cảnh Thanh Nhã, chỉ đành nói:

“Con sẽ giúp tam tỷ hỏi thăm trong đồng liêu, nếu gặp đối tượng thích hợp, con cũng sẽ thay tỷ ấy để mắt.”

Cảnh Trọng Minh lại không quên nói thẳng:

“Con định hỏi trong đám đồng liêu của con à? Người ta chẳng phải đều không thèm để ý đến con sao?”

“...”

Cảnh Thanh U không buồn để ý tới hai vị phụ mẫu nữa, vội xoay người trở về phòng mình.

Phòng ở của Cảnh Thanh U khác hẳn những tiểu thư bình thường khác. Trong phòng nàng có treo một thanh kiếm đặt bên trái án thư. Phía bên phải là giá sách, trên đó bày đủ loại thư tịch và trúc giản.

Trang sức của nàng cũng phong phú đa dạng hơn các tiểu thư thế gia khác. Vì hiểu tiếng của người Hồ, cũng quen biết với vài thương nhân người Hồ. Mỗi lần họ vào kinh thành, Cảnh Thanh U luôn là người đầu tiên biết tin, nhờ đó mà nàng sưu tầm được không ít trang sức châu báu son phấn từ khắp nơi.

Tuy thường mặc nam trang nhưng nàng chưa từng che giấu thân phận nữ tử. Mỗi ngày vẫn trang điểm như thường.

Cảnh Thanh U đứng trước giá sách, trong lòng giằng co, lấy ra quyển “Võ Công Bí Điển” mà nàng luôn cất kỹ tận sâu trong tủ, từ khi rời khỏi Huyền Minh Phong thì chưa từng mở nó ra xem.

Chính vì quyển “Võ Công Bí Điển” này mà nàng bị người ta nắm được nhược điểm. Nhưng thực chất bên trong nó nào có tuyệt kỹ gì, e rằng ngay cả Lam Thức cũng bị Bạch Kỳ lừa rồi.