“Em thấy môi của anh, cả môi trên và môi dưới đều rất mỏng, môi mỏng tượng trưng cho sự cao quý, trí tuệ, bình tĩnh, và quyết đoán, nhưng môi của anh không phải là kiểu mỏng đơn thuần, mà có độ cong gợi cảm, vì vậy nhìn vào sẽ khiến người ta có cảm giác xúc động."
"Còn nữa, em còn xem qua nội dung về xem tướng tay..."
Cẩm Tây nhanh chóng chuyển chủ đề, còn nắm lấy tay Quân Bắc Chước.
Cô nghiêm túc nắm tay Quân Bắc Chước, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay anh, lực đạo nhẹ nhàng như một chú mèo con dùng móng vuốt mềm mại cào vào trái tim anh...
Cô cẩn thận quan sát, nhẹ nhàng vuốt ve.
Giống như một tên côn đồ đang trêu ghẹo con gái nhà lành!
Ngón tay Quân Bắc Chước thon dài, khớp xương rõ ràng, vì quanh năm ở trong quân đội, lòng bàn tay và đầu ngón tay anh đều có vết chai mỏng.
Cẩm Tây cúi đầu quan sát tay anh, hoàn toàn không biết rằng ánh mắt Quân Bắc Chước lúc này đã tràn đầy nhu tình.
Ánh mắt anh nhìn khuôn mặt nghiêm túc của cô gái, nghe thấy giọng nói mềm mại của cô vang lên: "Quân Quân, em đã bói cho anh một quẻ, trong mệnh anh... thiếu em!"
Người trong giang hồ, ai mà không biết vài câu thả thính sến súa chứ?!
Đôi mắt sáng ngời của cô, như ánh mặt trời rực rỡ, tươi sáng và quyến rũ.
“Ha...”
Quân Bắc Chước đột nhiên bật cười.
Khi cười, cổ họng anh khẽ rung lên.
Cẩm Tây sững sờ.
Cô mơ màng nhìn người đàn ông cười lên như đóa hoa cao quý trên đỉnh núi băng đột nhiên nở rộ, dung mạo lạnh lùng thoát tục khiến người ta hoàn toàn say đắm...
Trái tim cô lại đập loạn nhịp một cách không báo trước.
Mẹ ơi!!!
Quân Quân cười lên... thật quyến rũ!
...
Khi về đến Quân Uyển, cha Lâm mẹ Lâm đã chuẩn bị sẵn trà gừng.
"Tiểu Tây tiểu thư, bữa tối nay cô muốn ăn gì?” Mẹ Lâm dịu dàng hỏi.
Cẩm Tây đang định nói "Cánh gà kho, gà tê cay,..." thì đột nhiên dừng lại: “Ăn gì cũng được ạ, mẹ Lâm cứ làm theo ý mẹ, con đột nhiên nhớ ra hình như còn vài bài tập chưa hiểu rõ, đợi lát nữa mẹ nấu cơm xong thì gọi con nhé!”
Bây giờ, đối với cô mà nói, chỉ có học tập là quan trọng nhất!
Nói xong, Cẩm Tây đã nhanh chóng chạy về phía cầu thang.
Hai chân nhỏ trắng nõn luân phiên leo lên, chẳng mấy chốc đã biến mất.
Cha mẹ Lâm ngơ ngác nhìn Cẩm Tây chạy biến mất: "Ngũ, Ngũ gia, Tiểu Tây tiểu thư bị kí©h thí©ɧ gì vậy?"
Quân Bắc Chước cũng ngẩng đầu nhìn về phía góc cầu thang nơi Cẩm Tây biến mất, khóe miệng từ từ cong lên, lộ ra ý cười.
Cha Lâm thấy thế thì vui mừng: “Tiểu Tây tiểu thư đã trưởng thành thật rồi, bây giờ đã biết chú tâm vào học hành.”
...
Buổi tối, Cẩm Tây ôm cuốn sách vật lý mà cô không hiểu rõ đến thư phòng của Quân Bắc Chước, ngồi xuống cạnh anh như thường lệ.
Bởi vì thời gian gần đây Cẩm Tây đột nhiên thích học tập, Quân Bắc Chước đã bảo người giúp việc đặt một chiếc bàn học nhỏ bên cạnh bàn làm việc của anh cho Cẩm Tây.
Cẩm Tây ôm cuốn sách chạy đến bên bàn học, cô thực sự không thích vật lý, mặc dù biết chỉ cần nhìn thêm vài lần, nhất định sẽ hiểu rõ, nhưng cô vẫn không muốn xem.
Cô nâng đôi đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Quân Bắc Chước: "Quân Quân, em không muốn làm vật lý."
Ngũ gia vươn bàn tay to lớn của mình, dịu dàng xoa đầu Cẩm Tây: "Ngoan, anh đã viết ra các dạng bài sẽ thi rồi, em tự làm thử xem, có gì không hiểu thì hỏi anh."