“Lần trước anh đã nói với em rồi, bây giờ hãy tập trung vào việc học.”
Quân Bắc Chước đột nhiên chuyển chủ đề, giọng nói lạnh lùng, cứng rắn của anh khiến Cẩm Tây ngớ người.
Cô mở cặp sách bên cạnh, lấy ra vài tờ giấy thi đầy chữ, đưa đến trước mặt Quân Bắc Chước như đang dâng báu vật: “Thì em vẫn đang tập trung vào việc học mà, anh nhìn đi, đây là những đề em đã làm hôm nay!”
Quân Bắc Chước hơi ngạc nhiên.
Cẩm Tây cầm một xấp giấy thi, khoảng năm tờ. Đây đều là làm xong trong một ngày sao?
Ánh mắt Quân Bắc Chước nhìn Cẩm Tây tràn ngập vẻ phức tạp.
Xem ra cô thực sự đã bắt đầu nghiêm túc rồi.
Nhưng mà...
Nghĩ đến cảnh Cố Mặc và cô vừa rồi...
Trong lòng Quân Bắc Chước vẫn dâng lên một nỗi chua xót khó hiểu.
Giọng nói lạnh lùng của anh vang lên: “Em và Cố Mặc rốt cuộc là quan hệ gì?”
Cẩm Tây: “Hả?”
Cô và Cố Mặc, có thể có quan hệ gì chứ?
Đương nhiên là anh em!
Anh em sắt son không thể nào sắt son hơn!
“Trước khi thi đại học, không được phép yêu đương.”
Quân Bắc Chước đột nhiên không kiềm chế được cảm xúc bồn chồn trong lòng, buột miệng thốt ra một câu.
Cẩm Tây ngơ ngác nhìn Quân Bắc Chước. Yêu đương?
Yêu đương gì chứ?
Yêu đương với ai?
Cố Mặc?
Chẳng lẽ... Quân Quân nghĩ rằng...
Chết tiệt!
Cẩm Tây bị tình cảnh trước mắt ép đến suýt thốt ra lời thô tục.
“Quân Quân, anh hiểu lầm rồi! Sao em có thể với Cố Mặc... Không! Nên nói là, em sẽ không yêu đương đâu! Cho dù có yêu, thì em cũng chỉ yêu...”
Anh—
Cẩm Tây đột nhiên im bặt.
Cô vừa rồi suýt nữa đã nói ra lời trong lòng!
“Yêu ai?”
Trong đôi mắt sâu thẳm của Quân Bắc Chước, là ánh mắt lấp lánh của Cẩm Tây khi cúi đầu.
“Yêu... đương nhiên là yêu người hoàn hảo như Quân Quân rồi!”
Cẩm Tây nói xong, thở phào nhẹ nhõm.
May mà cô phản ứng nhanh.
Không phải Cẩm Tây không muốn nói ra bây giờ, mà là như vậy, quá đột ngột, sẽ khiến Quân Bắc Chước nghi ngờ cô.
Sống lại một đời, Cẩm Tây đi bước nào cũng phải tính toán cẩn thận.
Cô muốn Quân Bắc Chước, nhưng quan trọng nhất là, cô muốn sống.
Chỉ có sống mới có thể theo đuổi được Quân Bắc Chước.
Quân Bắc Chước nghe thấy câu nói này của Cẩm Tây thì ánh mắt lập tức tối lại, cảm xúc trong lòng càng kỳ lạ hơn.
Người hoàn hảo... giống anh?
Không phải anh.
Không biết tại sao, cảm giác như có gì đó chặn lại trong lòng anh càng thêm rõ ràng.
Quân Bắc Chước đột nhiên chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ xe.
Khí chất quanh người lạnh lùng, xa cách.
Lạnh nhạt, thờ ơ.
Cẩm Tây ngẩng đầu lên, nhìn thấy sống mũi thẳng tắp của Quân Bắc Chước, và đôi môi mỏng màu nhạt phía dưới.
Trong một khoảnh khắc, Cẩm Tây nhìn đến ngẩn người.
Cô như bị ma xui quỷ khiến đưa tay ra, chạm vào đôi môi màu hồng nhạt, mát lạnh của anh.
Quân Bắc Chước cảm nhận được đầu ngón tay ấm áp đột nhiên chạm vào môi mình, cơ thể anh lập tức cứng đờ.
Ánh mắt lạnh lùng của anh nhìn Cẩm Tây, đáy mắt tràn đầy kinh ngạc.
Ánh mắt Cẩm Tây có chút mơ màng, đôi môi hồng khẽ mở, chậm rãi nói: “Quân Quân, môi anh trông thật ngọt ngào~”
Em có thể nếm thử không?
Giọng nói nhỏ nhẹ như nước vang lên bên tai, cơ thể cao lớn của Quân Bắc Chước như bị đóng băng tại chỗ, một dòng điện từ sống lưng anh chạy dọc tứ chi...
Quân Bắc Chước đột nhiên đưa tay ra, nắm lấy cổ tay Cẩm Tây, lực hơi mạnh, khiến Cẩm Tây đang hoảng hốt tỉnh táo lại.
“Em đang làm gì vậy?”
Cẩm Tây đột nhiên hoàn hồn, đôi mắt long lanh nhanh chóng đảo quanh, sau đó, bắt đầu bịa chuyện một cách nghiêm túc: “Là thế này, Quân Quân, mấy hôm trước em đọc được trong một cuốn sách nói rằng, có thể thông qua hình dáng môi của một người để phán đoán tính cách của người đó...”