Cố Mặc cau mày, đưa tay che đầu Cẩm Tây: "Cậu có ngốc không vậy? Mưa to như thế, lại chạy nhanh như vậy, không sợ bị cảm à!"
Cậu ta vừa nói vừa cởϊ áσ khoác che đầu cho Cẩm Tây.
Cẩm Tây cũng chẳng muốn đôi co nhiều lời, cô tiếp tục bước nhanh về phía Quân Bắc Chước, vừa đi vừa lườm nguýt Cố Mặc.
Khoảnh khắc Quân Bắc Chước ngẩng đầu khỏi máy tính, anh đã nhìn thấy cảnh tượng ở cổng trường cách đó không xa: Cố Mặc che đầu Cẩm Tây bằng tay, giúp cô tránh mưa, sau đó dùng áo khoác che chắn cho cả hai người.
Hình ảnh hai người sóng vai đi trong mưa, thực sự rất giống một cặp đôi.
Trong lòng Quân Bắc Chước dâng lên một cảm giác khó tả, và cảm giác ấy... ngày càng mãnh liệt. Anh cầm lấy chiếc ô bên cạnh, đôi chân dài nhanh chóng bước xuống xe.
Khoảnh khắc bóng dáng lạnh lùng ấy xuất hiện, không khí xung quanh dường như cũng ngưng đọng lại.
Quân Bắc Chước nắm chặt tay cầm ô, ánh mắt khóa chặt vào hai bóng người đang đi về phía này.
Khi nhìn thấy Cố Mặc che phần lớn áo khoác lên đầu Cẩm Tây, mắt anh hơi tối lại, ngón tay càng siết chặt cán ô hơn.
Trong l*иg ngực anh, một cảm xúc giống như ghen tị bắt đầu len lỏi, nảy nở...
Khí thế quanh người anh càng thêm lạnh lùng, đáy mắt đen như mực ẩn chứa sự tức giận không rõ nguyên do.
Cho đến khi giọng nói của Quý Ngôn ở phía sau vang lên: "Ngũ gia, Tiểu Tây tiểu thư đến rồi, anh lên xe trước đi."
Quân Bắc Chước mới nhận ra rằng cảm xúc của mình vừa rồi dường như có chút mất kiểm soát, anh buông nắm đấm, nhưng vẫn không nhúc nhích.
...
Khoảnh khắc Cẩm Tây ngẩng đầu nhìn thấy Quân Bắc Chước, cô thấy anh đang cầm ô đứng trước cửa chiếc xe việt dã màu xanh quân đội, trên người vẫn là bộ quân phục chưa thay.
Dáng người anh đứng thẳng tắp, mang theo vẻ rắn rỏi của một quân nhân. Quân phục trên người khác với lần trước, là màu đen sẫm. Trên ngực trái có một huy hiệu giống như quân huy, thắt lưng màu vàng sẫm, phía sau thắt lưng giắt một khẩu súng lục.
Anh đi giày quân đội đến mắt cá chân, ống quần được bó gọn, hai chân dài thẳng tắp. Trên lưng còn khoác một chiếc áo choàng rộng, áo choàng quấn quanh cổ. Cẩm Tây nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Quân Bắc Chước, đột nhiên cảm thấy trái tim mình đập thình thịch.
Cô bước nhanh hơn, chạy một mạch đến trước mặt Quân Bắc Chước.
Quân Bắc Chước nhìn Cẩm Tây chạy ra từ dưới áo khoác của Cố Mặc, lắc lư đến trước mặt anh, thân hình bé nhỏ nhanh chóng chui vào lòng anh, thì cảm xúc uất ức vừa rồi tan biến trong nháy mắt. Dường như, ngay cả bầu trời đầy mây đen cũng trở nên quang đãng hơn.
Cẩm Tây chào tạm biệt Cố Mặc, sau đó chui vào trong chiếc xe việt dã màu xanh quân đội.
Đầu Cẩm Tây ướt sũng, thậm chí quần áo cũng bị ẩm ướt vì lúc đầu chạy nhanh.
Vừa vào trong xe ấm áp, cô đã “Hắt xì” một cái.
Cô dụi dụi mũi đỏ ửng, sau đó nghiêng người nhìn Quân Bắc Chước: "Quân Quân! Hôm nay sao anh lại có thời gian đến đón em?"
"Đi ngang qua." Quân Bắc Chước cởϊ áσ choàng trên người, để Cẩm Tây cởϊ áσ khoác ướt ra, quấn lên người cô.
Quý Ngôn ngồi ở vị trí tài xế liếc nhìn Ngũ gia qua gương chiếu hậu, trong lòng thầm nói: Rõ ràng là cố tình vòng qua đây để đón...
"Thật sao?" Cẩm Tây đưa tay kéo chặt áo choàng, nhíu mày, sao cô lại không biết căn cứ quân sự có thể đi ngang qua trường của họ nhỉ?