Chương 43

Mục tiêu của cô không chỉ là tiến bộ một chút, mà là lọt vào top 3 toàn khối.

Lần trước, cô đã ngang nhiên nói với lớp 1 rằng rất có thể cô sẽ trở thành bạn học cùng lớp với bọn họ. Chắc chắn sẽ có không ít người đang chờ xem cô mất mặt. Nhưng mà, lần này Cẩm Tây thực sự nghiêm túc rồi, kết cục mà bọn họ mong muốn chắc chắn sẽ không xảy ra.

Thời tiết bên ngoài cửa sổ vẫn u ám, như một đám mây đen bao trùm bầu trời. Cẩm Tây thu dọn cặp sách, vừa ngẩng đầu lên thì thấy trời đã bắt đầu đổ mưa.

"Cố Mặc, cậu có mang ô không?"

Cố Mặc lắc đầu: "Lát nữa quản gia nhà tôi sẽ lái xe đến đón. Cậu đi cùng tôi đi, tôi đưa cậu về nhà."

Cẩm Tây đang định gật đầu thì điện thoại trong túi rung lên. Cô lấy điện thoại ra xem.

Trên màn hình hiển thị: Quân Quân.

Là Quân Bắc Chước gọi cho cô!

Cẩm Tây vội vàng ấn nghe máy, giọng nói trong trẻo truyền qua ống nghe đến tai Quân Bắc Chước: "Quân Quân!"

Quân Bắc Chước khẽ "ừm" một tiếng.

"Tan học rồi à?"

Giọng nói trầm ấm từ từ truyền đến, khiến cả người Cẩm Tây như có dòng điện chạy qua, tê dại.

Bây giờ, mỗi khi nghe thấy giọng nói của Quân Bắc Chước, cô lại như nhớ đến cảm giác tối qua lén hôn anh. Cảm giác mát lạnh đó, thật sự khiến người ta không thể cưỡng lại!

Cẩm Tây đỏ mặt, giọng nói nhỏ nhẹ: "Vâng, tan học rồi."

Quân Bắc Chước nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của Cẩm Tây, hỏi tiếp: "Sao vậy? Có ai bắt nạt em à?"

Cố Mặc đứng bên cạnh Cẩm Tây, nghe thấy câu này của Ngũ gia thì trợn tròn mắt.

Có ai dám bắt nạt cô?

Đùa gì vậy?

Cô không bắt nạt chết người khác là may rồi!

Cẩm Tây nghe giọng nói trầm thấp của Quân Bắc Chước từ tai mình dần dần thấm vào tứ chi, một tay cô đặt lên ngực, vị trí trái tim nhỏ bé: "Không, không có ai bắt nạt em cả. Quân Quân, anh tới đón em sao?"

"Ừ, xe việt dã quân sự ở cổng trường."

Cẩm Tây nghe xong thì nắm chặt điện thoại, nhanh chóng chạy như bay về phía cổng trường.

Cố Mặc: "Này này này! Đợi tôi với!"

Mưa đã càng lúc càng lớn, Cẩm Tây vừa ra ngoài đã bị ướt như chuột lột. Nhưng cô vẫn không ngừng tăng tốc, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn phủ một lớp nước, mái tóc xoăn nhẹ bết vào vai.

Theo bước chân nhanh chóng chạy về phía trước, bùn đất cũng bắt đầu dính lên váy cô, nhưng cô không để tâm.

Tâm trí cô tràn ngập hình ảnh Quân Bắc Chước đang đợi cô ở cổng trường! Kiếp trước, mặc dù Quân Bắc Chước cưng chiều cô, nhưng hầu như chưa từng đến trường đón cô.

Bình thường đều là cha Lâm tới đón cô, còn Quân Bắc Chước thì lúc nào cũng bận.

Cẩm Tây vừa chạy, trong đầu vừa vang vọng một giọng nói:

"Quân Quân đến đón cô về nhà rồi!"

"Vui quá, hạnh phúc quá, hụ hụ hụ!"

Cẩm Tây vui sướиɠ như muốn bay lên trời!

Cố Mặc đi sau Cẩm Tây, dùng ánh mắt như nhìn người thiểu năng mà nhìn bóng lưng nhảy nhót của Cẩm Tây.

Tại sao cậu ta lại cảm thấy, Cẩm Tây mỗi khi gặp chuyện liên quan đến Ngũ gia thì IQ lại giảm xuống?

Chẳng lẽ, Ngũ gia khiến cô trở nên ngốc nghếch rồi?

Mưa lúc to lúc nhỏ, khi Cẩm Tây chạy đến cổng trường, mưa to đã trở thành mưa phùn.

Cẩm Tây liếc mắt một cái đã nhìn thấy chiếc xe việt dã màu xanh quân đội đậu bên trái đường cổng trường. Cửa sổ xe đóng kín, cô không nhìn thấy mặt Quân Bắc Chước.

Cẩm Tây đang định chạy lên, kết quả lại bị Cố Mặc ở phía sau kéo tay lại.