Cô ta cúi đầu, muốn đứng dậy, nhưng đôi chân vẫn còn tê cứng. Cẩm Tây khẽ cúi người, ngón trỏ và ngón cái siết chặt, nâng cằm Bạch Vân Nhiên lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe vì hận thù của cô ta, khóe môi nhếch lên giễu cợt: "Ngoan lắm, cô đã tự mình quỳ xuống rồi, gọi thêm một tiếng “cha” thì tôi sẽ không so đo với cô chuyện cô nói xấu tôi.”
Cẩm Tây nhớ rất rõ, trước đây không ít trò xấu của Giản An Tuyết đều có liên quan đến mấy người này, mà người họ Bạch này hình như còn có một chị gái, sau này còn đi quyến rũ Quân Bắc Chước. Điều này khiến Cẩm Tây không thể dễ dàng buông tha cho cô ta.
Cảm giác như xương cốt sắp vỡ vụn lan ra từ cằm Bạch Vân Nhiên, cô ta muốn vùng ra, nhưng lại càng bị giữ chặt hơn.
Chết tiệt! Con nhỏ khốn kiếp này sao lại khỏe như vậy? Cứ như là đã từng luyện võ vậy!
Nhưng Giản An Tuyết quen biết cô lâu như thế, sao lại không nói với bọn họ là Cẩm Tây từng luyện võ?
Cẩm Tây đã mất kiên nhẫn, cô nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng: "Tôi cho cô ba giây, nếu không gọi thì tôi sẽ bóp vỡ cằm cô. Cô không thể trách tôi đâu đấy, vì đây là tự cô chuốc lấy mà...”
“Cha!” Bạch Vân Nhiên không chịu nổi cơn đau khắp người, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi, nhẫn nhục kêu lên. Đáng tiếc, giọng cô ta nhỏ như muỗi, chỉ có Cẩm Tây và Giản An Tuyết ở gần mới nghe thấy.
Cẩm Tây lắc đầu, đôi môi hồng khẽ mở: “Cô nói gì? Tôi không nghe rõ."
Bạch Vân Nhiên dùng ánh mắt đầy căm hận nhìn Cẩm Tây, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Môi cô ta đã bị cô ta cắn đến trắng bệch: “Cha! Cha! Cha! Con xin lỗi! Con sai rồi!”
Giọng nói mỗi lúc một lớn hơn khiến mọi người đều nghe rõ. Cẩm Tây lúc này mới hài lòng buông tay, cô tùy ý liếc nhìn mọi người xung quanh đang há hốc mồm, giọng điệu lười biếng: "Tôi không ép cô ta đâu, là cô ta tự nguyện quỳ xuống gọi tôi là cha đấy!”
Nói xong, cô còn bất đắc dĩ nhún vai, như đang nói: "Tôi cũng hết cách rồi, ai bảo cô ta thích gọi tôi là cha như vậy, tôi chỉ có thể chiều theo cô ta thôi!”
Mọi người: Chúng tôi không mù!!!
Thấy mọi người vẫn còn sốc, Cẩm Tây đưa tay hất mái tóc dài của mình ra đằng sau, trạng thái ngay lập tức chuyển về cô gái nhỏ xinh đẹp, hoàn toàn không còn vẻ tàn nhẫn và quyết đoán vừa rồi: "Tôi biết mọi người trước đây có nhiều hiểu lầm về tôi, nhưng mà, tôi là người có tính cách như vậy đấy, Ngũ gia nhà tôi cưng chiều tôi, cưng chiều đến mức tôi trở nên kiêu ngạo như thế này, tôi cũng hết cách rồi, dù các bạn không ưa cũng không chịu nổi, nhưng mà, tôi cũng sẽ không thay đổi đâu, dù sao đây là Ngũ gia dạy tôi, tôi phải ngoan ngoãn nghe lời."
Mọi người: "!!!!!!"
Cẩm Tây hoàn toàn mang dáng vẻ "tôi thích kiểu các người không ưa tôi mà lại không làm gì được tôi", động tác hất tóc kiêu ngạo rạng rỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú dưới ánh nắng, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, khiến không ít nam sinh có mặt nhìn đến ngây người! Có vài người còn ngại ngùng cụp mắt xuống, vành tai đỏ ửng.
Cô gái kiêu ngạo tự do như vậy, giống như nàng công chúa đứng trên đỉnh núi, đáng lẽ nên được nâng niu, bảo vệ và yêu thương cả đời.
Giản An Tuyết đương nhiên nhạy cảm nhận ra ánh mắt các nam sinh nhìn Cẩm Tây, trong lòng cô ta như nghẹn một cục tức, khiến cô ta gần như phát điên. Tại sao Cẩm Tây sau khi thoát nạn trở về, lại giống như biến thành một người khác vậy? Khiến cô ta hoàn toàn không thể kiểm soát được!