Chương 38

Người đứng phía sau khẽ nheo mắt, khóe mắt cong thành một vòng cung như trăng non, khóe miệng nàng nở một nụ cười như có như không, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt lười biếng toát ra ánh sáng nguy hiểm, nhìn chằm chằm Bạch Vân Nhiên.

Hôm nay Cẩm Tây mặc một chiếc váy liền thân bằng vải bò, gấu váy đến phía trên đầu gối, đôi chân thon dài tùy ý đứng đó, váy không tay để lộ hai cánh tay thon thả như búp sen non, đường nét ưu mỹ, chiếc cổ hơi ngẩng lên như thiên nga trắng, kiêu hãnh vô cùng.

Ngũ quan của cô vô cùng tinh tế, chỗ nào cũng toát lên vẻ sáng bóng, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, kiều diễm động lòng người, đôi mắt long lanh như chứa đựng ánh thu, khiến người ta không thể rời mắt.

Cẩm Tây như vậy… sẽ phải ghen tị với Giản An Tuyết sao?

Lúc này, mọi người nhìn cô gái thanh lệ tuyệt tục, mắt như nước mùa thu, rồi lại nhìn về phía Giản An Tuyết đứng đối diện, trong lòng đều đã hiểu.

Những tin đồn Cẩm Tây ghen tị với sắc đẹp của Giản An Tuyết, vào giây phút Cẩm Tây xuất hiện, đều đã bị dập nát!

“Cô có biết... con gấu chết như thế nào không?"

Cẩm Tây chậm rãi mở môi, đôi môi anh đào tỏa ra ánh sáng hồng nhạt mê người.

Bạch Vân Nhiên ngơ ngác nhìn Cẩm Tây, theo bản năng mở miệng hỏi: "Chết như thế nào?"

Cẩm Tây nhếch môi cười, mềm mại kiều diễm, mày mắt như tranh thủy mặc, thản nhiên nói: “Tất nhiên là- chết- vì- ngu!”

“Cô có ý gì?" Bạch Vân Nhiên nghe thấy lời nói từ miệng Cẩm Tây, sắc mặt liền thay đổi.

"Nghĩa đen."

“Cô!”

Nhìn dáng vẻ thản nhiên tùy ý của Cẩm Tây, khiến đáy lòng Bạch Vân Nhiên dâng lên một cỗ ghen tị nồng đậm.

Mà ngay lúc này, Cẩm Tây lại tiến lên phía trước, gần như áp sát Bạch Vân Nhiên, ánh mắt trong veo nhưng lạnh lùng nhìn thẳng vào cô ta.

“Có phải các người ghen tị với chuyện tôi được Ngũ gia chiều chuộng đúng không? Có phải các người ghen tị vì tôi có thể mượn oai của Ngũ gia mà thích làm gì thì làm đấy đúng không? Cô kiếm cái gương mà soi đi, nhìn mắt cô kìa, ghen tị đến mức đỏ hết cả lên rồi. Loại con gái như cô, lòng đố kỵ thực sự quá mạnh. Tục ngữ nói gần mực thì đen, câu này chẳng sai chút nào, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, cô nói có đúng không?”

“Còn nữa, có phải trong mắt các người, Cẩm Tây tôi chính là vì sau lưng có Quân Bắc Chước, cho nên mới có thể kiêu ngạo như thế đúng không? Xem ra cô vẫn chưa hiểu rõ về tôi cho lắm, tôi có rất nhiều cách khiến cho cô phải quỳ xuống đất gọi cha!”

Lời Cẩm Tây vừa dứt, Bạch Vân Nhiên như bị trúng ma pháp, đôi chân "bịch" một tiếng quỳ mạnh xuống đất!

Mọi người nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hoàn toàn ngây người.

Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?

Tại sao trong nháy mắt, Bạch Vân Nhiên đã quỳ trước mặt Cẩm Tây?

Vừa rồi là Cẩm Tây ra tay sao?

Cẩm Tây vô tình thu chân lại, tư thế lười biếng tao nhã dựa vào bàn học, trong tay còn kẹp một cuốn sổ nhỏ.

Chỗ đóng gáy của cuốn sổ nhỏ rơi vào đầu Bạch Vân Nhiên, cảm giác đau đớn như bị vật nặng đâm xuyên qua trong nháy mắt lan khắp toàn thân!

"A--"

Một tiếng hét thảm thiết chấn động cả hành lang.

Biểu cảm trên mặt Bạch Vân Nhiên đau khổ không chịu nổi.

Cẩm Tây hơi nâng cuốn sổ lên, dùng đôi mắt to tròn vô tội nhìn cô ta: “Bạn học, cô kêu to như vậy làm gì? Không phải chỉ là một cuốn sổ nhỏ sao? Có đau đến mức đó không? Vì để vu oan giá họa cho tôi mà cô liều mạng như thế cơ à? Cô như thế này, sau này có thể thi vào trường sân khấu điện ảnh đấy. Ảnh hậu tiếp theo chính là cô rồi!”

Bạch Vân Nhiên đau đến mức nước mắt lã chã, nhưng những người xung quanh chỉ nhìn thấy quyển sổ nhỏ của Cẩm Tây “nhẹ nhàng” rơi vào đầu cô ta một cái.