Năm Cẩm Tây mười tuổi, cô được Quân Bắc Chước đưa về nhà. Anh dành cho cô mọi vinh dự, một thân phận cao quý, ngập tràn vinh quang.
Quân Ngũ gia, người đàn ông luôn nghiêm nghị, lạnh lùng, không để người ngoài tùy tiện đến gần, thế mà lại dịu dàng lạ thường với một mình cô gái nhỏ ấy.
Khắp thành Đế Đô, cứ ai trông thấy Quân Bắc Chước đều phải kính cẩn gọi một tiếng “Quân Ngũ gia”. Ấy vậy mà Cẩm Tây lại chẳng hề khách khí, lúc nào cũng gọi thẳng tên anh, chẳng chút kiêng dè.
Cẩm Tây được Quân Ngũ gia cưng chiều hết mực, khiến cô thành kẻ chẳng biết sợ ai, không bận tâm nể nang bất kỳ người nào.
Cũng bởi sự nuông chiều đó, anh vô tình nuôi lớn trong cô tính cách bướng bỉnh, ngang ngược. Đến khi Cẩm Tây bước vào tuổi dậy thì, cá tính càng thêm nổi loạn, kiêu ngạo, gần như chẳng ai quản nổi.
Thế mà ngay cả Quân Ngũ gia lạnh lùng, uy nghiêm trước mặt người khác, khi ở bên Cẩm Tây cũng không ít lần phát cáu đến méo mặt vì cô.
Nhưng lúc này, cô gái trước mặt lại trở nên ngoan ngoãn, dịu dàng như một chú mèo nhỏ; giọng nói mềm mại, đôi mắt trong veo ánh lên những tia sáng tinh nghịch, đáng yêu tới mức khiến người ta không kìm được muốn ôm vào lòng.
Nhìn bóng dáng yếu ớt ấy, ai có thể tin cô là Cẩm Tây nổi tiếng ngang tàng kia?
Giản An Tuyết vội vàng vùng khỏi tay người lính phía sau, chạy đến bên cạnh Cẩm Tây, lo lắng hỏi dồn:
“Tiểu Tây, cậu không sao chứ? May quá, may quá… Cậu không sao là tốt rồi! Cậu biết không, vừa rồi tớ lo lắng cho cậu lắm…”
Cẩm Tây đang định rời đi cùng Quân Bắc Chước, nghe An Tuyết gọi liền khựng lại, xoay người nhìn cô bạn:
“Tiểu Tuyết, sao cậu lại ở đây? Không phải cậu nói có việc phải về trường à?”
Giản An Tuyết nghe vậy lập tức bối rối, lắp bắp giải thích: “Không… không có! Tớ… tớ đâu có nói là về trường…”
“Rõ ràng cậu đã nói như vậy mà. Khi bọn kia trói tớ lại, tớ đã kêu cứu, bảo cậu giúp tớ, nhưng cậu quay lưng bỏ chạy, còn bảo có việc phải về trường, bỏ tớ lại một mình…”
Cẩm Tây cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương chút hoảng sợ.
“Tiểu Tây, cậu nói gì thế? Tớ không bỏ cậu lại! Tớ chỉ… chỉ chạy đi tìm Ngũ gia cứu cậu thôi mà!”
Giản An Tuyết càng nói càng lúng túng, lòng bắt đầu rối loạn khi nhận ra sự khác lạ của Cẩm Tây.
“Đi tìm cứu viện? Nếu cậu báo cho Ngũ gia ngay từ đầu, vậy tại sao mãi tới bây giờ mọi người mới tới?”
“Tớ… tớ không biết cậu bị nhốt ở đâu, sau đó… sau đó mọi người cùng nhau tìm mà…”
Cẩm Tây vẫn kiên nhẫn truy hỏi:
“Vậy sao bây giờ cậu lại tìm thấy tớ?”
“Vì… vì có người nhắn tin cho tớ, nói cậu ở đây…”
“Chỉ nhắn cho mình cậu thôi à? Làm sao cậu liên lạc được với bọn chúng? Vừa rồi còn kịp đưa Ngũ gia tới đây, lại trùng hợp bị phục kích ngay tại chỗ này?”
Dưới những câu hỏi liên tục của Cẩm Tây, Giản An Tuyết hoàn toàn rối trí, càng giải thích càng lúng túng, lo lắng đến mức như sắp ngã quỵ.
Đôi mắt Cẩm Tây lạnh băng, nhìn chằm chằm vào An Tuyết:
“Tớ coi cậu là bạn, vậy mà cậu lại đối xử với tớ như thế sao?”
Giản An Tuyết nhất thời cứng họng, nhìn Quân Bắc Chước đứng sát bên Cẩm Tây, vội vàng cầu cứu:
“Ngũ gia, tôi thực sự không hại mọi người! Thật đấy! Mong anh tin tôi!”
Nhưng ánh mắt Quân Bắc Chước chỉ dừng lại trên gương mặt Cẩm Tây. Má cô còn lấm lem bụi đất, đôi mắt sáng ngời như ngọc, làn da trắng nổi bật trên chiếc áo rách hở vai, càng khiến người ta xót xa.
Anh cởϊ áσ khoác, khoác lên người Cẩm Tây rồi dịu dàng ôm lấy cô, không nói thêm nửa lời, xoay người rời đi.
Giản An Tuyết định chạy theo giải thích nhưng đã bị Quý Ngôn chặn lại.
“Mọi sự đến nước này, Ngũ gia chịu buông tha đã là vì cô từng đối xử tốt với tiểu thư Cẩm Tây. Nếu cô còn không biết thân mà cứ làm loạn, hậu quả thế nào tự chịu.”
Giản An Tuyết chết lặng ngay tại chỗ, trong gió chỉ còn vang vọng những tiếng lạnh lẽo tê tái bên tai.
Tại sao lại thành như vậy?
Rõ ràng mọi chuyện đã được sắp đặt vô cùng chu toàn, nhưng cuối cùng lại hỏng bét cả. Rốt cuộc, vấn đề nằm ở đâu?