Chương 28

Trên màn hình máy tính, tất cả mọi người trong cuộc họp video đều nhìn chằm chằm Ngũ gia đang tận tình dạy học, ai nấy đều như bị điểm huyệt, không dám chớp mắt lấy một cái.

Ai có thể nói cho họ biết, người đàn ông dịu dàng như nước kia có thật sự là Ngũ gia luôn nghiêm nghị của họ không?

Mọi người đều nghĩ đến Cẩm Tây tiểu thư trong lời đồn, người được Ngũ gia cẩn thận bảo vệ, nghe nói được Ngũ gia chăm sóc như viên ngọc quý trên tay. Hôm nay xem ra, quả nhiên là danh bất hư truyền.

Ngay khi mọi người đang sững sờ nhìn máy tính, ánh mắt Quân Bắc Chước lạnh lùng nhìn vào màn hình: "Mọi người tiếp tục đi."

Ánh mắt trong nháy mắt trở nên lạnh lùng xa cách, như thể người vừa rồi vô cùng dịu dàng và người trước mắt không phải là cùng một người! Kỹ năng thay đổi sắc mặt của Ngũ gia, thật sự khiến người ta phải kính phục.

Các quản lý cấp cao bên này chợt hoàn hồn: "Ồ! À, vâng vâng!”

Xem ra Ngũ gia định vừa dạy kèm vừa họp.

Vị quản lý cấp cao vừa bị gián đoạn báo cáo lập tức nghiêm túc trở lại, tiếp tục nhiệm vụ vừa rồi, nhưng chưa nói được hai câu, đã bị giọng nói dịu dàng tinh tế từ máy tính làm cho không nói nên lời.

"Bài này dùng kiến thức cơ bản nhất, giáo viên của em chắc đã dạy trên lớp rồi.”

Cẩm Tây cắn cán bút, khẽ nhíu mày thanh tú: "Nhưng mà, lúc thầy giảng em căn bản không nghe giảng..."

“Em đúng là, không nghe giảng mà còn dám nói một cách thản nhiên như vậy?”

Ngũ gia dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ đầu Cẩm Tây, bất lực thở dài, rồi nhận lấy cây bút từ tay cô, bắt đầu viết vẽ trên giấy.

Là một sơ đồ mạch điện rất cơ bản.

Cẩm Tây nhìn chằm chằm sơ đồ mạch điện, bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp dễ nghe của Quân Bắc Chước, bất tri bất giác, cảm thấy trong lòng chợt sáng tỏ.

Đầu óc cô vốn rất linh hoạt, rất phù hợp với môn tự nhiên, nhưng trước đây luôn không chú tâm học hành, cho nên mới bị chậm trễ.

Sau khi hiểu ra, Cẩm Tây ngẩng đầu nhìn nghiêng mặt Quân Bắc Chước, đôi mắt đào hoa của cô sáng ngời, cong thành hình trăng non, cười tươi tắn đáng yêu, khí chất thanh tao động lòng người, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ nhắn đáng yêu: "Quân Quân giỏi quá!"

Khoảnh khắc cô cụp mắt xuống, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt của mấy người trên màn hình máy tính, cô lập tức giật bắn cả mình.

Những người đó đều kinh ngạc nhìn về phía này, không ai nói một lời.

Cẩm Tây chỉ vào máy tính, nhỏ giọng nói: "Quân Quân, anh có phải đang bận không? Hình như họ đều đang đợi anh..."

Những người bên kia vẫn đang đợi Quân Bắc Chước đưa ra quyết định, sau khi nghe thấy lời của Cẩm Tây, bọn họ giống như được giải thoát, nước mắt lưng tròng, cuối cùng cũng có người chú ý đến cả đám đông bọn họ!

Tuy nhiên, ngay khi mọi người đang vui mừng thì giọng nói trầm thấp của Ngũ gia chậm rãi vang lên: "Không bận."

Mọi người: "!!!"

Tiếp đó, giọng nói trầm thấp đó lại vang lên.

"Em quan trọng hơn."

Mọi người: "!!!"

Sao đang họp mà lại tự nhiên được thồn cơm chó vậy?!!!

Cẩm Tây thấy Quân Bắc Chước đã nói như vậy, thế là tiếp tục cầm bút lên bắt đầu tính toán câu tiếp theo.

Có lời giải thích vừa rồi của Quân Bắc Chước, Cẩm Tây làm bài như được thần trợ giúp.

Làm bài tập khoảng nửa tiếng, Cẩm Tây mới ném bút xuống, thở phào nhẹ nhõm.

"Hôm nay đã hiểu được hai kiến thức mới rồi! Quân Quân! Anh giỏi quá!”

Cẩm Tây cười như hoa nở, rực rỡ động lòng người.

Nói xong, nhìn thấy khí chất cao quý trên người Quân Bắc Chước, cô đột nhiên nhớ ra một chuyện.

"Quân Quân! Anh đợi em một chút!"

Nói xong, cô nhanh chóng chạy về phòng mình.