Chương 10

Nhưng cô ta không đợi được mối tình đầu, mà lại gặp phải một gã đàn ông say xỉn. Vừa trông thấy, hắn ta đã lao đến ôm chầm lấy cô.

Dù Quân Tử Yên có vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được. Sau đó, cô ta kinh hoàng nhận ra cơ thể mình dần mềm nhũn, hoàn toàn không kiểm soát được. Lập tức, cô ta gọi nhân viên phục vụ, nhưng họ vừa nhìn thấy cô ta liền hét toáng lên!

Quân Tử Yên không giống những người khác trong nhà họ Quân – vốn kín tiếng và bí ẩn. Cô ta luôn kiêu ngạo, hầu như toàn bộ người dân ở Đế Đô đều biết tiếng. Cho dù cô ta đang ở nước ngoài, những lời bàn tán về cô ta trong nước chưa bao giờ lắng xuống.

Tiếng kêu của nhân viên phục vụ lập tức thu hút rất nhiều người hiếu kỳ vây lại.

"Trời ơi! Đúng là Quân Tử Yên thật! Hai người họ đang làm cái gì vậy?"

"Giả vờ trong sáng cái gì chứ? Cảnh tượng trước mắt này, người trưởng thành ai mà chẳng hiểu. Chắc là không nhịn được nên thuê phòng bao rồi... hí hí hí…"

"Chết tiệt! Anh bạn, cậu nói nghe thật bẩn thỉu. Ai mà chẳng biết nhị tiểu thư nhà họ Quân là người hiểu biết lễ nghĩa, thông minh xinh đẹp. Lần này du học về còn dẫn theo cả vị hôn phu. Mấy người nói như vậy, không sợ nhà họ Quân trách tội sao?"

"Tai nghe mắt thấy, tôi chỉ tin vào những gì chính mình nhìn thấy. Chẳng lẽ anh muốn nói với tôi người phụ nữ trước mắt này không phải là Quân Tử Yên?"



Những lời nói ấy lọt vào tai, Quân Tử Yên che mặt, xấu hổ không chịu nổi. Cô ta bất đắc dĩ đành phải gọi điện cho vị hôn phu của mình.

Hôm nay, cô ta lén lút ra ngoài nên không có ai đi cùng. Mà tình huống trước mắt thì rõ ràng là cô ta đã trúng phải loại thuốc nào đó, cho nên chỉ có thể gọi điện cho Lục Tích!

Sau khi Lục Tích đến, anh ta sắc mặt âm trầm đưa Quân Tử Yên đi.

Nhưng tin tức Quân Tử Yên "cắm sừng" Lục Tích ở quán bar đã nhanh chóng lan truyền khắp nơi trên mạng…

Cẩm Tây ngồi trong góc khuất yên tĩnh, đôi mắt thờ ơ nhìn bóng lưng loạng choạng của Quân Tử Yên.

Ánh mắt cô hơi sâu, khóe môi dần dần nhếch lên.

Quân Tử Yên, đây là món quà lớn đầu tiên tôi tặng cô.



Khi Cẩm Tây trở về Quân Uyển, trời đã tối.

Cô như thường lệ, lén lút lẻn đến bên cửa sổ phòng mình. Cố Mặc đứng ở dưới, cô khẽ dùng sức chân, liền trèo lên bệ cửa sổ.

"Được rồi, cậu về đi. Chuyện hôm nay tôi ra ngoài, cậu không được nói cho ai biết đâu đấy, rõ chưa hả?"

Cẩm Tây hạ thấp giọng, động tác nhanh nhẹn lật người vào ban công.

"Yên tâm đi, tiểu gia tôi mà cậu còn không yên tâm à?"

Nhìn thấy bóng dáng Cố Mặc biến mất trước mắt, Cẩm Tây phủi bụi trên người, đi đến cửa kính trên ban công, đưa tay từ từ đẩy cửa ra.

Cô nhìn xung quanh, căn phòng tối om không một bóng người.

Cẩm Tây hài lòng, dựa theo trí nhớ ngã xuống chiếc giường lớn của mình.

Chiếc giường lớn mềm mại, êm ái thoải mái.

Cô lăn hai vòng, rồi thở dài mãn nguyện: "Thoải mái quá~"

"Tiểu Tây."

Trong không trung, đột nhiên truyền đến giọng nói quen thuộc.

Khàn khàn trầm thấp, trong phòng ngủ yên tĩnh lại càng thêm rõ ràng.

Khóe môi Cẩm Tây đang cong lên cứng đờ, đồng tử đột nhiên co rút lại, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào một hướng nào đó trong bóng tối.

Ở đó, một chút đỏ thẫm le lói, có thể thấy rõ ngũ quan như được khắc sâu của người đàn ông.

Mùi thuốc lá thoang thoảng bay vào mũi Cẩm Tây. Cô ngồi thẳng dậy, đưa tay bật đèn đầu giường.

Hình bóng Quân Bắc Chước hiện ra rõ ràng trước mắt Cẩm Tây.

Quân Bắc Chước bình thường rất ít khi hút thuốc, chỉ khi sắp nổi giận mới hút để giảm bớt. Mà bây giờ, Cẩm Tây nhìn thấy ánh đỏ lúc sáng lúc tối kia, trái tim cô bùm bùm đập loạn lên.

Dù là sống lại một đời, khi đối mặt với Quân Bắc Chước sắp nổi giận, trái tim cô vẫn không khỏi run rẩy.

"Quân Quân... Sao anh lại ở đây?"