Gió đêm thổi tung những dải lụa kinh văn trong phòng, rơi xuống mi hàng người nọ đúng lúc hắn ngẩng đầu nhìn về phía nàng.
“Cứu mạng với đại sư ơi! Phía sau có yêu quái đang đuổi theo!”
Hoa Lê không kịp đợi đối phương phản ứng, đã xông thẳng vào phòng, vội vàng đóng cửa lại.
Pháp trận bên ngoài dường như chuyên dùng để chống lại ma vật. Thú Dị Ảnh bị chặn lại nhưng không cam tâm, vẫn liên tục lao đầu vào kết giới, cố tìm cách phá vỡ.
Hoa Lê đặt Tiểu Bảo xuống. Mặt đứa bé trắng bệch, thở ra thì nhiều hít vào thì ít: “Giờ phải làm sao bây giờ?”
Ngao Bái nhảy qua nhảy lại: “Phải thanh tẩy ma khí, nhưng ta với ngươi có biết cách đâu!”
“Đứa bé bị ma khí xâm nhập, để ta thử xem.”
Một giọng nói lạnh như nước mưa rơi dưới mái hiên vang lên.
Hoa Lê vô thức ngẩng đầu lên, điều đầu tiên đập vào mắt nàng là cổ tay trắng hơn cả ánh trăng, lộ ra bên dưới tay áo cà sa tuyết trắng.
Trên đó là một chuỗi hạt Phật đen nhánh, màu đen và trắng đặt cạnh nhau, nổi bật vô cùng.
Hoa Lê sững người, ngước lên nhìn vào đôi mắt của người đó.
Trong veo, tĩnh lặng, giống như thủy tinh ngưng sương trong ngôi chùa cổ giữa ngày mưa. Không buồn, không vui, nhưng sâu bên trong lại mang theo hơi thở lành lạnh của lớp băng chưa tan.
Người này sao mà lại đẹp đến vậy.
Thấy thiếu nữ không nói gì, Liên Trạc hơi nghiêng đầu, nghiêm giọng nói: “Thí chủ, không thể chậm trễ thêm.”
Một mùi trầm hương thoang thoảng lướt qua đầu mũi, nhẹ như khói nhang trong chùa lẫn vào mùi mưa đầu hạ.
Hoa Lê như tỉnh khỏi cơn mộng, cuống quýt đáp: “À đúng! Ngài mau cứu đứa bé đi!”
Ngay lúc ấy, Ngao Bái nãy giờ im thin thít bỗng gào toáng: “Ký chủ! Mau nhìn bên tay trái kìa!”
Hoa Lê bị dọa giật mình, cúi đầu nhìn xuống, tim như ngừng đập trong một khắc.
Một lá bài hệ Thổ không có ai triệu hồi, cũng không có lệnh kích hoạt vậy mà lại tự xuất hiện trước mặt nàng!
Hoa Lê sững sờ nhìn lá bài trong tay, rồi lại nhìn vị hòa thượng trước mặt.
Còn chưa kịp mở miệng, mặt đất dưới chân bỗng rung chuyển dữ dội.
Thú Dị Ảnh phát điên rồi. Nó thật sự đã xé được một khe hở trong kết giới, đang đưa móng vuốt vào định chộp người.
Hòa thượng còn đang bận cứu người. Bây giờ có thể đối đầu với thú Dị Ảnh chỉ còn lại mình nàng.
Vấn đề là số lượt dùng của các lá bài trong tay nàng đã hết sạch rồi. Giờ chỉ còn cách tìm một món vũ khí tạm dùng được cái đã.
Hoa Lê đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở góc phòng. Một cây trượng trừ tà đang dựng dựa vào tường. Được rồi, chính là nó.
“Đại sư, cho ta mượn pháp khí một chút nhé.”
Liên Trạc lúc này đang dẫn ma khí từ người đứa bé sang cơ thể mình. Chuỗi hạt Phật trên cổ tay chậm rãi xoay tròn, từng chút một thanh lọc độc khí.