Hoa Lê hơi khựng lại, gãi đầu, nhỏ giọng: “Chắc... chắc vậy.”
Tuy không có linh lực, nhưng có thể dùng bài để bắt yêu. Thôi thì cũng tính là tu sĩ đi.
Hoa Lê ngắt một lá liễu, nhìn về phía người phụ nữ đang quỳ gối: “Ngao Bái, ngươi thấy sao?”
Lúc đó đi lấy bánh chắc chỉ mất mười mấy giây. Nữ nhi mới năm tuổi không thể đi xa như thế. Kẻ bắt cóc cũng không thể hành động nhanh vậy.
Ngao Bái: “Hay là rớt xuống sông?”
“Không thể nào.”
Gần thế này rớt sông chắc chắn nghe được tiếng nước.
Đang nghĩ thì người đàn ông kia bỗng hét lên thảm thiết. Hóa ra là bị vợ mình cắn một phát.
Hắn lảo đảo, vừa gào vừa lượm gậy định đánh.
“Dừng tay!”
Hoa Lê quát lớn, bước nhanh tới chặn cây gậy lại.
“Động thêm lần nữa thì đừng trách ta!”
Tên kia vốn chỉ giỏi bắt nạt trong nhà, vừa nhìn là biết nàng không phải người thường, khí thế kia làm hắn hoảng đến lùi cả mấy bước.
“Tiên tử... tiên tử..."
Váy nàng bị níu chặt, người phụ nữ phủ đầy bùn đất quỳ dưới chân, tay trầy xước đổ máu, khóc không ngớt: “Cầu xin ngài, xin ngài cứu con ta... Chỉ cần ngài giúp ta tìm được Tiểu Bảo, ta... ta có cái gì đáng giá cũng đưa hết cho ngài.”
Sợ nàng từ chối, nàng ta tháo luôn mặt dây chuyền đeo cổ nhét vào tay nàng: “Đây là đồ mẹ ta để lại, ta đưa ngài hết, xin ngài..."
Ngao Bái nhỏ giọng: “Nhiệm vụ này có mùi yêu khí. Mức độ nguy hiểm chưa rõ, đừng làm liều.”
Hoa Lê hiếm khi im lặng.
Ánh sáng trong mắt người phụ nữ ấy dần vụt tắt, như thể chút hơi tàn cuối cùng cũng cạn kiệt.
Bàn tay đang níu lấy váy nàng từ từ trượt xuống.
Bất ngờ, một bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên vai cô.
Người phụ nữ ngẩng đầu, nước mắt lăn dài, rơi xuống đất vang khẽ một tiếng “tách”.
Hoa Lê ngồi xuống trước mặt cô, nhìn thẳng vào mắt: “Ta không có nhiều linh lực, nói đúng ra thì chỉ là một người bình thường dùng thẻ bài sống lay lắt.”
“À."
“Nhưng ta hứa, chuyện này ta sẽ giúp. Dù có thế nào, ta cũng sẽ tìm lại con cho ngươi.”
Ngao Bái che mặt.
Biết ngay mà, kiểu gì cũng thành thế này.
“Cho ta chút thời gian.”
Hoa Lê đỡ ngừi phụ nữ dậy.
"Ngươi về trước đi, đợi tin ta.”
Người phụ nữ kia run lên, định quỳ lạy nhưng bị Hoa Lê nhanh tay đỡ lại.
“Cái này ta giữ trước, ta cần dùng.”
Nàng cất mặt dây chuyền vào túi, rồi nghiêng đầu liếc tên chồng đang đứng nấp bên kia, cười lạnh: “Ta tuy không mạnh, nhưng xử một tên như ngươi thì dễ như chơi. Nếu mai ta quay lại thấy trên người vợ ngươi có vết thương."
“Ta sẽ trả lại y nguyên lên người ngươi. Ta nói được làm được.”
Tên kia bị ánh mắt nàng dọa cho vứt luôn cả gậy, quay đầu bỏ chạy.
Hèn!