Chương 9: Rời Đi

“Là họ cướp đi cha của con.” Phó Đường Lê nhẹ nhàng nhưng dứt khoát cắt lời: “Con mới là đứa được sinh ra đầu tiên, là người bị cướp mất cha, vậy mà kẻ cướp lại đi kêu oan ư?”

Từ trước đến nay, nàng vẫn luôn nhu thuận hiền lành, chưa từng nói nặng lời, nay bỗng sắc bén đến vậy khiến Phó Chi Hạ chết lặng.

Khi còn trẻ, ông ta từng là mỹ nam tử nổi tiếng Trường An, được bao quý nữ si mê. Sau đó, ông ta cưới đích nữ của Tây Ninh Bá Phủ họ Hàn, cuộc hôn nhân ấy từng được xem là trai tài gái sắc.

Nhưng Hàn thị qua đời khi sinh con đã làm ông ta gần như suy sụp. Lúc ấy, Dương thị nhân cơ hội bước vào, dịu dàng chăm sóc, khiến Phó Chi Hạ mềm lòng. Chưa đầy nửa năm sau, ông ta tái hôn với bà ta.

Hàn lão phu nhân nổi giận, đích thân từ Vị Châu đến, bế cháu ngoại về nuôi. Nhà họ Phó áy náy cũng chẳng dám ngăn. Từ đó, Phó Đường Lê lớn lên ở Vị Châu, mãi hai năm trước mới trở lại.

Phó Chi Hạ nhìn con gái, nhớ đến Hàn thị đã khuất, mắt đỏ hoe: “Phải, là cha sai. Cha nợ con một tuổi thơ, nợ con tình thương... Con về rồi, lại lạnh nhạt với cha, cha... cũng không biết phải làm sao để gần gũi con nữa.”

“Con không trách cha đâu.” Phó Đường Lê khẽ nói: “Chỉ là...”

Chỉ là nàng muốn cha thương nàng hơn một chút thôi.

Phó Chi Hạ gật đầu, mắt rưng rưng: “Con là đứa hiểu chuyện, rộng lượng, vậy thì đừng giận muội muội con nữa. Tìm dịp xin tổ phụ tha cho nó đi.”

“Được rồi, con biết rồi.” Nàng cắt lời, giọng nhạt hẳn: “Con sẽ đến gặp tổ phụ xin giúp muội muội, cha đừng lo.”

Phó Chi Hạ vui mừng, xoa tay: “Thật sao? Tốt quá rồi.”

“Tay con đau, muốn nghỉ một lát. Cha về đi.”

Nghe vậy, ông ta đành gượng cười, dặn thêm vài câu rồi rời khỏi.

Vừa khuất bóng cha, Phó Đường Lê lập tức quay đầu, dứt khoát ra lệnh: “Thu dọn đi, ta muốn dọn ra ngoài ở.”

“Ra ngoài? Đi đâu ạ?” Yên Chi ngẩn ngơ.

“Đến núi Thanh Hoa ngoài thành. Chẳng phải nơi đó có biệt viện mẫu thân ta mang theo của hồi môn sao? Phong cảnh chắc cũng đẹp. Ta ra đó tĩnh tâm, tiện thắp hương cầu phúc cho mẫu thân và bà ngoại. Cớ danh chính ngôn thuận, rất hay.”

Đại La ngập ngừng: “Nhưng biệt viện ấy nhiều năm không có người ở, mùa đông lạnh lắm, nương tử đi làm gì?”

Phó Đường Lê “xì” một tiếng: “Sao cũng được, miễn là thoát khỏi cái nhà này. Toàn khí u ám, ở thêm một khắc cũng chẳng nổi. Tổ phụ vừa đánh ta hẳn sẽ thấy áy náy, ta nói gì người cũng đồng ý. Mau chuẩn bị đi.”

“Nhưng nương tử chẳng phải vừa hứa với Tam gia sẽ xin cho tam nương tử sao?”

“Ồ, ta nói dối đó chứ.” Nàng đáp thản nhiên.

Cả đêm tuyết rơi trắng xóa, mãi đến tờ mờ sáng mới ngừng.

Phó Đường Lê vốn kén chỗ ngủ, mới dọn lên biệt viện trên núi, giấc chẳng yên nên dậy rất sớm.

Phòng ngủ nằm trên tầng hai, cao hơn bình thường để tránh ẩm và muỗi. Nàng mở cửa sổ, nhìn ra xa thấy dãy núi phủ tuyết, mây ôm lấy tán tùng xanh, ánh sáng buổi sớm trong trẻo tinh khiết.

Cả khu viện nhỏ, tường trắng mái ngói xanh, cột chạm hoa rủ, sạch sẽ đến chẳng vương chút bụi. Phó Đường Lê ngắm cảnh mà lòng vô cùng mãn nguyện, cảm thấy nơi này quả thật thích hợp để ở.

Bốn góc phòng đặt bốn chậu than đồng đỏ, than trắng cháy rực. Người hầu được Phó phủ cử đến hơn tám người, lại có Tôn ma ma chuyên lo việc lớn nhỏ, hầu hạ nàng đâu ra đó, chẳng khác gì ở trong phủ.

Đại La vẫn cằn nhằn trong lúc chải tóc cho nàng: “Nói rồi mà, núi này lạnh lắm, đêm qua tuyết rơi nhiều thế, lát nữa phải sai người đi xem lại mái ngói, kẻo sập.”