Sắc mặt Phó Phương Tự dịu đi đôi chút: “Chuyện hôm nay, chỉ được phép có một lần, không được tái phạm. Con tuy mang danh hiền lương nhưng cũng phải đề phòng kẻ tiểu nhân hãm hại. Phải hết sức cẩn trọng.”
Ông ngừng lại một lát, lại nói với giọng khuyên nhủ: “Tính con quá cứng cỏi, chẳng giống nữ nhi nên mềm mỏng, e rằng khó khiến người khác yêu mến. Nghe nói nương tử họ Lâm kia có bản lĩnh gì đó, khiến Thái tử đặc biệt sủng ái, con cũng nên học lấy một phần mới phải.”
Bàn tay Phó Đường Lê giấu trong tay áo, nắm chặt đến mức móng tay cắm vào chỗ vừa bị đánh, nơi ấy lại rỉ máu. Thế mà nàng vẫn tỏ ra thản nhiên, còn mỉm cười nhẹ: “Tổ phụ lo xa rồi. Con là người thế nào, người chẳng rõ sao? Triệu Vĩnh Gia thôi mà, nếu con muốn chiếm lấy trái tim thái tử, chẳng qua là chuyện dễ như trở bàn tay. Chỉ là chưa đến lúc mà thôi, cứ chờ xem, ngày sau sẽ rõ.”
Phó Phương Tự khi ấy mới mỉm cười gật đầu.
Chỉ mới đi có một lát mà đôi tay của nương tử đã bị đánh đến sưng đỏ như vậy, khiến Yên Chi đau lòng không chịu nổi, vừa khóc vừa chạy quanh nàng: “Nương tử, có đau không? Đau thì cứ khóc đi, nhịn làm gì, khóc ra có khi lại thấy dễ chịu hơn đấy.”
Về tới phòng riêng, Phó Đường Lê nói năng thoải mái hơn, nàng lắc đầu: “Trong nhà này, chẳng ai thật lòng thương ta, khóc để làm gì, khóc cho ai xem?”
Đại La vừa giúp nàng thoa thuốc vừa nghẹn ngào: “Nếu lão phu nhân còn sống, chắc chắn sẽ không để nương tử chịu ấm ức thế này.”
“Lão phu nhân” mà Đại La nhắc đến chính là Hàn lão phu nhân, ngoại tổ mẫu của Phó Đường Lê, chủ Tây Ninh Bá Phủ ở Vị Châu. Bà một tay nuôi nàng khôn lớn, từ nhỏ nâng niu cưng chiều như viên ngọc trong lòng bàn tay.
Tiếc thay, hai năm trước Hàn lão phu nhân qua đời. Nay gia chủ ở Tây Ninh Bá Phủ là cữu cữu ruột cùng mẹ khác cha, quan hệ xa cách, chẳng thân thiết. Phó Đường Lê thấy chốn ấy không thoải mái nên tự xin trở về Trường An.
Vừa nãy còn cố nén, nghe Đại La nhắc đến ngoại tổ mẫu, nước mắt nàng suýt rơi. Nàng vội lau khóe mắt, gượng cười: “Ta có gì mà ấm ức chứ? Tương lai ta là Thái tử phi, vinh hiển không ai sánh được. Đừng nói nhảm nữa, kẻo khiến ngoại tổ mẫu dưới suối vàng cũng chẳng yên lòng.”
Đúng lúc ấy, bà vυ" ngoài cửa bẩm vào: “Nương tử, Tam gia đến.”
Tiểu tỳ nữ ngoài hiên vén rèm, Phó Chi Hạ bước vào, thấy Đại La đang thoa thuốc cho Phó Đường Lê, ông ta kinh ngạc: “Tước nương, tay con làm sao vậy? Té ngã à?”
Phó Đường Lê đứng dậy, ngoan ngoãn cúi đầu: “Con nói năng vô lễ trước mặt tổ phụ nên bị người dùng thước phạt.”
“Hít…” Phó Chi Hạ khẽ rùng mình rồi hỏi: “Đau lắm không?”
“Có hơi rát.” Phó Đường Lê ngước mắt nhìn cha, ánh mắt chờ đợi.
Phó Chi Hạ an ủi: “Cha hồi nhỏ cũng thường bị người đánh vào tay. Người vẫn thế đấy, đánh xong là thôi, chẳng sao đâu.”
Ông ta chỉ đứng yên nơi đó, nói dăm ba câu, lại chẳng tiến đến gần hơn nửa bước. Ánh sáng trong mắt Phó Đường Lê dần lụi tắt.
“À, Tước nương, cha có chuyện muốn bàn với con.” Phó Chi Hạ chỉ hỏi qua loa vết thương của nàng, rồi vội vàng đổi đề tài: “Muội muội con bị tổ phụ phạt nhốt trong từ đường, mẫu thân nó nói vì cãi cọ với con khiến người nổi giận. Giờ con là người tổ phụ thương nhất, con thay muội muội nói vài lời cho nó có được không?”
Phó Đường Lê im lặng, đôi mắt trong vắt nhìn chằm chằm cha mình.
Phó Chi Hạ hơi chột dạ, tránh ánh nhìn ấy, khẽ nói: “Cha biết muội muội con thường vô lễ với con nhưng con hãy thông cảm, mẫu thân nó chỉ có mỗi mình nó, cha đôi khi cũng thương nó hơn... Giờ con về, cha cũng muốn bù đắp nhưng nó lại nghĩ con giành mất cha...”