Phó Đường Lê gượng cười, nụ cười đó mờ ảo và trầm buồn, giống như màn đêm lúc này. Nàng nhẹ nhàng nói: "Đừng lo đừng buồn, vui vẻ bình an, Đạo trưởng ngài nói hay quá. Không như phụ thân ta, ông ấy chỉ biết nói ta lúc sinh ra đã khắc mẹ, là một nghiệt chướng." Giọng điệu nàng như đang than thở: "Ngoại tổ mẫu từng nói rằng ta là kỷ vật mà mẫu thân để lại cho bà, là ân đức của trời ban. Rốt cuộc ai nói mới đúng đây?"
Huyền Diễn không thể trả lời, hắn im lặng. Trời càng lúc càng tối, ánh sáng hoàng hôn rơi vào mắt hắn. Tuyết trắng bay lả tả xuống, trong khoảnh khắc mơ hồ, lại có một cảm giác như lòng từ bi đang trỗi dậy.
"Hồi nhỏ, ngoại tổ mẫu gọi ta là "Tiểu Lê Hoa". Bây giờ thì sao, phụ thân gọi ta là "Tước Nương" (chim sẻ), bởi vì muội muội là "Yến Nương" (chim én), muội ấy là chim én còn ta là một con chim sẻ nhỏ sao?" Nàng lẩm bẩm, thực ra cũng không hẳn là nói cho hắn nghe, chỉ là bất chợt cảm thấy uất ức, không có chỗ nào để thổ lộ.
"Muội muội hỏi ta, tại sao phải quay về? Nhưng ngoại tổ mẫu đi rồi, cữu cữu giận ta lấy bạc mỏ mà ngoại tổ mẫu chia, cữu mẫu luôn nghi ngờ ta muốn dụ dỗ đại biểu ca, họ không dung chứa cho ta, ta còn có thể đi đâu nữa?"
Nước mắt lặng lẽ lăn dài từ khóe mắt Phó Đường Lê. Lời nói của nàng đứt quãng, âm cuối run rẩy, đó là âm thanh của việc muốn khóc nhưng cố gắng hết sức nhịn lại: "Người duy nhất yêu thương ta đã không còn trên đời này. Trời đất rộng lớn, mà ta lại không có nơi nào để về."
Huyền Diễn lần đầu tiên đối mặt với cảnh tượng như vậy, cảm thấy vô cùng khó xử. Hắn nhíu mày, nghiêm khắc nhìn Phó Đường Lê một cái, cố gắng dùng ánh mắt uy hϊếp nàng.
Nhưng nàng không hề hay biết, vẫn tiếp tục khóc, mắt đỏ hoe. Nàng luôn cố gắng nén nước mắt lại, thút thít, đau lòng và thảm hại, quỳ ở đó, co ro thành một khối nhỏ bé.
Huyền Diễn vốn định quay đầu bỏ đi nhưng cảm thấy có chút không ổn, chỉ có thể cúi người xuống, quỳ nửa người. Thân hình hắn cực kỳ cao lớn, ngay cả với tư thế này, hắn cũng phải cúi đầu mới có thể nhìn thấy nàng.
Hắn vốn dĩ lạnh lùng quyết đoán, chưa từng có kinh nghiệm an ủi người khác. Giờ đây, đối mặt với cô nương đang khóc này, hắn suy nghĩ rất lâu, không nghĩ ra được biện pháp đối phó nào, chỉ có thể nói đơn giản hai từ: "Đừng khóc."
Đạo trưởng bản tính lạnh nhạt, cao cao tại thương. Hai từ này thốt ra từ miệng hắn khá cứng nhắc, hiển nhiên mang theo uy nghiêm của người ra lệnh.
Nước mắt Phó Đường Lê càng chảy nhanh hơn. Lúc này, nàng không còn để ý đến cái gọi là dung mạo đoan trang gì nữa, dùng tay áo lau nước mắt, vai run rẩy, nghẹn ngào không nói nên lời: "Ta mỗi ngày đều cẩn thận từng li từng tí, không tranh không giành, không giận không hờn, cố gắng trở thành một tiểu nương tử tốt nhất, nhưng tại sao họ không thể thương ta hơn một chút? Ta còn có chỗ nào không tốt sao?"
Khuôn mặt xinh đẹp dính đầy nước mắt bị nàng lau chùi lộn xộn, ngay cả chóp mũi cũng đỏ bừng, khôi hài vô cùng.
Huyền Diễn bình tĩnh nói: "Nước mắt nước mũi giàn giụa, chỉ có điểm này là không tốt."
Người này quả thực nói linh tinh. Nàng chỉ có nước mắt, không có nước mũi!
Phó Đường Lê cắn môi, tức giận trừng mắt nhưng nàng đang khóc, đôi mắt ướŧ áŧ. Khi tức giận, bờ môi nhỏ nhắn còn khẽ chu ra. Ngay cả bản thân nàng cũng không nhận ra, thực ra, trông nàng lúc đó yếu đuối và đáng thương, thậm chí còn có chút nũng nịu.