Khóe miệng Phó Đường Lê giật giật, suýt chút nữa không kiểm soát được mà muốn mắng thêm vài câu. Nàng hít sâu một hơi, giơ tay gọi Yên Chi đang đứng ở xa.
"Nương tử có dặn dò gì ạ?" Yên Chi ân cần hỏi.
"Đi tìm một cái gương cho biểu công tử." Phó Đường Lê vẻ mặt nghiêm trang, bình tĩnh nói: "Bảo hắn soi gương kỹ càng, nhìn rõ dung mạo của mình, đừng nói những lời xằng bậy này."
Yên Chi nghe xong có chút ngẩn ra, nhìn trái nhìn phải, không biết làm sao.
Hàn Tử Sâm cười khổ: "Lê Hoa vẫn thích đùa như vậy."
Phó Đường Lê không muốn dây dưa với hắn nữa, quay đầu bỏ đi, không khỏi tự mình than thở vài câu: "Thật đúng là đen đủi, toàn gặp tiểu nhân. Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn, ta cần phải nhanh chóng đi Quán thắp vài nén hương, cầu thần tiên phù hộ, ôn thần chớ gần, trăm điều tà ác phải tránh xa."
Yên Chi vội vàng bước theo.
Hàn Tử Sâm dừng bước. Hắn chống ô, đứng một mình trong tuyết, nhìn theo bóng lưng Phó Đường Lê dần dần xa khuất, vẻ mặt không cảm xúc, ánh mắt lạnh lùng, chẳng còn chút dáng vẻ quân tử ấm áp nào của lúc nãy.
Gió tạt vào mặt, không quá mạnh nhưng lạnh thấu xương. Tuyết rơi rất lâu, bay lả tả làm ướt lông mày và khóe mắt. Rừng núi tiêu điều, bóng chim không thấy.
Đường núi gập ghềnh trơn trượt, ngay cả kiệu cũng không thể ngồi được, Phó Đường Lê đành phải xuống, chậm rãi từng bước một.
Một nhóm nô bộc vội vàng khuyên nhủ: "Hôm nay tuyết rơi không ngừng, đường núi khó đi, nương tử chi bằng quay về, đợi mai trời tạnh rồi lên núi cũng chưa muộn."
Phó Đường Lê lại không nói một lời, lặng lẽ tiến về phía trước. Đến khi lên tới núi, trời đã gần hoàng hôn. Nàng thậm chí không vào nhà mình mà đi thẳng đến Vân Lục Quán.
Đại La và Yên Chi khuyên không được, đành phải một người che ô, một người bưng lò sưởi, vội vàng theo sau.
Ánh mặt trời khuất sau những đám mây, màn đêm buông xuống. Tường và mái hiên của Vân Lục Quán càng thêm cũ kỹ, tuyết rơi xuống, núi rừng vắng lặng.
Phó Đường Lê đi rất nhanh, đến cuối gần như vén váy lên chạy từng bước nhỏ. Đến cổng Vân Lục Quán, nàng sững lại khi thấy cửa lớn đóng chặt.
Đại La và Yên Chi vừa đuổi kịp từ phía sau, thấy vậy khuyên: "Hôm nay trời tối rồi, lại muộn nữa. Chắc các Đạo sĩ trong Quán đã nghỉ ngơi hết rồi. Nương tử ngày mai hãy đến."
Phó Đường Lê làm như không nghe thấy, giơ tay gõ cửa, rất nhẹ nhàng, như thể thăm dò vậy. Cửa mở ngay lập tức, Thanh Hư Tử thò đầu ra, trông như đã chờ đợi từ lâu. Lão đạo sĩ này thấy Phó Đường Lê, lộ ra vẻ như trút được gánh nặng, rồi ngay lập tức nghiêm mặt lại : "Nữ thí chủ có biết bây giờ là giờ nào rồi không?"
Ông ta chỉ tay lên trời, lạnh lùng nói: "Trời đã tối, tiểu Quán phải đóng cửa rồi. Xin hãy đến vào dịp khác." Vừa nói, ông ta vừa ra vẻ muốn đóng cửa.
Phó Đường Lê lùi lại một bước, nhỏ nhẹ nói: "Tín nữ hôm nay vốn có hẹn với Huyền Diễn đạo trưởng, ngoài ý muốn thất hẹn, thật là lỗi của ta. Nếu đã như vậy, xin Sư phụ thay mặt chuyển lời, ngày mai ta sẽ đến tận nơi để xin lỗi lần nữa."
Thanh Hư Tử lại nổi giận, gọi giật ngược Phó Đường Lê : "Xin lỗi còn đợi ngày mai gì nữa, đi ngay, đi nhanh đi."
Phó Đường Lê khẽ thở phào, đáp lời "Vâng" rồi bước vào trong Quán.
Lúc này, các Đạo nhân trong Quán đã tu tập xong buổi tối, đại đa số đều đã trở về phòng riêng. Quán viện rộng lớn lạnh lẽo vắng vẻ, chỉ có gió làm rung lắc cành cây, phát ra tiếng "cót két".
Phó Đường Lê vừa đi được vài bước liền nghe thấy tiếng đàn lờ mờ theo gió vọng đến. Tim nàng đập mạnh, bước nhanh theo tiếng đàn mà đi. Vượt qua tiền đình, xuyên qua cổng tròn, rẽ tiếp một hành lang dài uốn lượn, tiếng đàn dần lớn hơn, cho đến sâu bên trong Quán.